Tôi có anh bạn, một gã từng là “hình mẫu” của sự thành đạt trong mắt số đông. Anh ta dành mười mấy năm thanh xuân cày cuốc bên Mỹ để lấy cái bằng MBA danh giá, rồi về nước ngồi vào ghế sếp lớn với mức lương nghìn đô cùng chiếc xe bóng lộn. Ngày nhận chức, anh ấy cười rạng rỡ, thết đãi anh em một bữa linh đình như thể đã chạm tay vào thiên đường. Nhưng đúng một năm sau, gặp lại ở một quán cà phê vỉa hè khi nắng đang vỡ đầu, anh nhìn tôi, khói thuốc ám vào tiếng thở dài: “Kể cũng lạ, hồi đó cứ nghĩ có cái ghế này là đời viên mãn rồi, giờ thấy nó cũng… thường thôi.”
Cái “thường thôi” đó chính là tiếng thở dài của những người đang sở hữu một hạnh phúc có hạn sử dụng ngắn đến đáng thương.
Tôi cảm thấy dường như chúng ta đều đang tham gia vào một cuộc đua tiếp sức mà vạch đích cứ mãi lùi xa. Cái cảm giác sướng phát điên ngày nhận giấy báo đại học cũng chỉ kéo dài được vài tháng nhập học, rồi đời sinh viên lại trở thành một mớ bòng bong của bài vở và những buổi sáng dậy muộn. Rồi ta lại mơ về một công ty lớn, một mức lương ổn định. Nhưng khi đã yên vị trong cái văn phòng máy lạnh thơm tho, cảm giác tự hào ấy lại nhanh chóng nhạt dần, nhường chỗ cho những buổi sáng uể oải, nơi ta thấy mình như một mắt xích mòn mỏi trong cỗ máy khổng lồ.
Kể cả khi ta “đổi gió” bằng những chuyến công tác nhìn khá ngầu và có nhiều người ngưỡng mộ, check-in nhiều nơi Á Âu Phi độc lạ, cái hào hứng lúc đi cũng chẳng thắng nổi sự trống rỗng khi hạ cánh xuống sân bay quay về nhà mình. Những chuyện trọng đại như mua nhà, sắm ô tô hay lập gia đình cũng chẳng khác là bao. Hạnh phúc ấy rực rỡ đấy, nhưng nó chỉ như một tia chớp, vừa lóe lên đã tắt lịm, để lại ta với trạng thái “bình thường mới” và một câu hỏi lớn:
“Tiếp theo sẽ là gì?”
Vấn đề thực ra không nằm ở cái bằng cấp địa vị, chiếc xe hay ngôi nhà. Sau tất cả tôi nhận ra rằng mình đã “đặt cược” hạnh phúc vào những cột mốc vật chất – những thứ vốn dĩ luôn cũ đi theo thời gian. Tôi gắn giá trị của mình vào những danh hiệu vốn luôn có kẻ khác cao hơn. Khi tâm trí cứ mãi phóng tầm mắt về phía tương lai để săn đuổi một cột mốc mới, ta vô tình biến hiện tại thành một trạm dừng chân tạm bợ, một quãng đường cần phải “vượt qua” thay vì để “tận hưởng”. Ta mải miết nhìn vào màn hình điện thoại, so sánh đời mình với những khung hình lung linh của thiên hạ, để rồi tự thấy mình thiếu thốn, dù đôi khi ta đang ngồi giữa cả một gia tài mà bao người mơ ước.
Nhưng quan trọng tôi đã không buông xuôi hay ngừng nỗ lực. Sau những chuyến đi dài, ngủ lều giữa rừng hay bơi ngang dọc những bờ biển vắng, tôi nhận ra mình đã tìm thấy một “điểm tựa” khác cho hạnh phúc.
Đó là sự tĩnh lặng của hiện tại.

Nhiều lần ngồi một mình giữa thiên nhiên, tôi mới thấm cái triết lý của Sức mạnh của hiện tại. Bài học lớn nhất không phải là điều gì cao siêu, mà chỉ đơn giản là tách biệt mình khỏi những dằn vặt của quá khứ và những lo âu của tương lai. Tập trung vào hơi thở thôi. Khi bạn thực sự ở “đây” và “bây giờ”, bạn sẽ thấy nắng cháy da hay mưa ướt nhẹp cũng có cái thú của nó. Đó là lúc tôi nhận ra hạnh phúc không phải là một món đồ để sở hữu, mà là một kỹ năng để rèn luyện.
Và sự rèn luyện ấy bắt đầu từ những kỷ luật nhỏ bé của lòng biết ơn. Tôi không đợi đến lúc trúng số hay thăng chức mới cho phép mình vui. Tôi rèn cho mình cách biết ơn vì sáng nay thức dậy, đôi chân vẫn đủ khỏe để chạy bộ 5km dưới không khí se lạnh buổi sớm. Biết ơn vì có người thân để gọi điện, có những đồng đội cùng chí hướng để tranh luận và cùng làm những điều điên rồ. Thậm chí, chỉ là biết ơn cái cảm giác nước biển lạnh toát phủ lên người khi bơi buổi sớm – cái cảm giác khiến ta thấy mình đang thực sự “sống” chứ không chỉ là “tồn tại”.
Hạnh phúc bền vững nhất, kỳ lạ thay, lại thường đến từ những thói quen đơn giản và kỷ luật nhất. Chạy bộ mỗi sáng, ngồi yên thưởng thức một cơn gió nhẹ, hay đạp xe trên những cung đường vắng vẻ… Những thứ này chẳng tốn một xu, nhưng nó yêu cầu bạn phải có một “kỷ luật thép” với chính mình. Bởi vì chỉ khi bạn làm chủ được bản thân, bạn mới thực sự nếm trải được hương vị của sự tự do.
Sau cùng, tôi nhận ra hạnh phúc không phải là cái đích để bạn đến đó rồi nằm khểnh ra nghỉ ngơi. Nó là một trạng thái “làm chủ cuộc chơi”, là cách bạn bước đi trên hành trình của mình với một nụ cười ung dung, bất kể kết quả có ra sao. Thế giới ngoài kia vẫn hối hả, dốc đời vẫn dựng đứng như biểu đồ lạm phát, nhưng bạn có quyền dừng lại một nhịp. Nhìn vào đôi tay mình, nhìn vào bầu trời trên đầu, và tự hỏi: “Mình đã thực sự sống trọn khoảnh khắc này chưa?”
Với tôi hạnh phúc đã không còn ngừng lại, từ hơi thở, từ sự kỷ luật và từ cách mà tôi đối diện với cuộc đời này. Cứ đi thôi, cứ tận hưởng từng bước chân chạm vào trái đất này nó kỳ diệu để xem nó kỳ diệu vô cùng. Sau tất cả Ahaalife.com ra đời với mục tiêu không để hạnh phúc dừng lại ở trái đất này, vì chính trái đất này đã chứa đựng đầy đủ hương liệu cấu thành nên sự hạnh phúc. Vì đời mà, vui mới là chính!
Khoảnh khắc bình yên nhất của bạn hôm nay là gì? Đừng ngại chia sẻ với tôi ở phía dưới nhé, để chúng ta cùng nhắc nhau rằng: Hạnh phúc đang ở ngay đây rồi. Vì đề tài khá liên quan tới cuộc đời tôi nên tôi sẽ còn “Hạnh Phúc Dừng Lại ” phần 2.





