“Rồi Sao Nữa?” – Khi Hạnh Phúc Là Một Hành Trình Vô Tận
Tôi vừa đem khoe với một ông bạn về kế hoạch “đại tu” cuộc đời mình. Một kế hoạch mà tôi gọi vui là thiết kế lại sự tồn tại của bản thân hay gọi cho kêu hơn là thiết kế một cuộc đời đáng sống có rất nhiều cột mốc nghe chừng hơi “ngông”. Trong đó, tôi dự định xây dựng một kênh mạng xã hội với những con số follow mà trước đây một kẻ “mù công nghệ” và lười sống ảo như tôi chẳng bao giờ thèm ngó tới.
Nghe xong, lão bạn gật gù: “Táo bạo đầy, tham vọng đấy, mà nhìn cách ông kỷ luật bấy lâu nay thì tôi thấy khả thi.” Nhưng rồi lão ném cho tôi một câu hỏi khiến tôi khựng lại giữa chừng ly cà phê: “Nhưng mà này, nếu ông đạt hết mấy cái mốc đó rồi… thì sao nữa?”
Câu hỏi đó đã kích hoạt sự hứng thú của tôi liền đặt bút viết bài này. Vì thực tế, ngoài kia có bao nhiêu người đã chạm tay vào cái “đỉnh” mà họ từng mơ ước, để rồi phát hiện ra trên đỉnh núi đó chẳng có gì ngoài gió lạnh và một cảm giác vô vị đến tầm thường. Còn tôi thì không giống những người đó, khi tôi đặt ra kế hoạch “ đầy tham vọng” này thì tâm thế tôi không hướng về một sự thỏa mãn nào hết, mục tiêu tôi đặt ra đó chỉ như ngọn hải đăng để trên hành trình này tôi đi đúng hướng tôi cần đến. Và tôi đang tận hưởng hành trình!
1. Hạnh phúc không nằm ở cái cúp, nó nằm ở lúc ta đang chạy
Tôi rất “tỉnh táo” để hiểu rằng coi việc đạt một lượng lớn lượt follow hay kiếm được một khoản tiền $ thật lớn không phải “đích đến” để hạnh phúc, vì tôi biết làm như thế tôi lại đang tự đào hố chôn mình vào cái bẫy mang tên ” hạnh phúc dừng lại ” mà tôi đã nói ở phần trước.
Thực ra, hạnh phúc của tôi bây giờ nó “lạ” lắm. Nó hiện hữu ngay mỗi sáng khi tôi bật dậy lúc 5h, xỏ giày vào và nghĩ: “Wow, mình lại có thêm một ngày nữa để nhào nặn cái cuộc đời này theo cách mình muốn.” Thật là thú vị^^!
Cái cảm giác được thiết kế, được thử sai, được “chơi tới bến” với những ý tưởng điên rồ mới là thứ làm tôi sướng. Mục tiêu lớn không phải là thứ để tôi dùng tiền “mua” hạnh phúc, mà nó là cái cớ để ta tạo ra giá trị. Tôi không chỉ thiết kế cuộc đời cho riêng mình. Tôi muốn cái hành trình này sẽ là một đốm lửa, để ngoài kia có thêm nhiều anh em nữa cũng bắt đầu cầm bút lên và vẽ lại bản đồ đời mình. Nếu tôi đóng góp được một chút cảm hứng cho ai đó thay đổi, thì hạnh phúc ấy nó sẽ chảy mãi, chả bao giờ có điểm dừng.
2. Sự “đủ đầy” – Điểm xuất phát của hành trình
Nhưng để rảnh rang mà ngồi “thiết kế” cái nọ cái kia, để đủ tỉnh táo mà tận hưởng cái niềm vui trong từng bước chạy, thì ít ra cái bụng mình phải không réo và cái tâm mình phải thôi bất an đã. Đó là lúc tôi nhận ra một sự thật: Chúng ta không thiết kế cuộc đời để trốn chạy sự thiếu thốn, mà để tôn vinh sự đủ đầy.
Có một con số từng ám ảnh tôi: “Nếu bạn đang được ăn đủ no, mặc đủ ấm và có một mái nhà để về, chất lượng cuộc sống của bạn đã hơn 1 tỷ người trên thế giới này rồi.”
Khi đặt mình vào con số 1 tỷ đó, tôi thấy cái sự “đủ” của mình đôi khi thật xa xỉ. Bi kịch của chúng ta thường không nằm ở chỗ thiếu thốn vật chất, mà là sự trống rỗng trong tâm hồn khi đã đứng trên một nền tảng vững chãi mà chẳng biết đi đâu. Nếu tôi chỉ tận dụng cái sự “đủ đầy” này để sống một cuộc đời “an toàn” – sáng vác xác đi, tối xách thân về, loay hoay với vài cái deadline giải quyết vài cái issue để đổi lấy đợt tăng lương hay một cái danh xưng nào đó – thì tôi thấy mình đang sử dụng thời gian của mình lãng phí. Và tôi sẽ vô cùng nuối tiếc ở những ngày tôi chuẩn bị rời khỏi trái đất này. Thật sự không nên như thế, tôi cần làm khác đi.

Sống chỉ để giải quyết các vấn đề cá nhân rồi lặng lẽ rời khỏi trái đất mà không để lại một gợn sóng nào, với tôi, đó là một sự lãng phí tài nguyên khủng khiếp. Khi bụng đã no và lưng đã ấm, đó chính là lúc ta có đặc quyền được hỏi câu hỏi quan trọng nhất: khi ta rời khỏi trái đất này thì ta đã làm gì để trái đất đẹp hơn ngày ta đến?
3. Kế hoạch táo bạo hơn – Sống để tạo ảnh hưởng
Đó là lý do kế hoạch mạng xã hội của tôi nó không dừng lại ở việc khoe cái xe hay cái lều bụi bặm. Tôi muốn dùng “quyền lực ảo” để tạo ra những “giá trị thật”.
Cái “ngông” ở đây không phải là khoe mẽ, mà là dám đặt cược bản thân vào một cam kết lớn lao hơn. Tôi muốn xây dựng một hệ sinh thái mà ở đó:
- Tiếng nói của mình trở thành cầu nối cho những chiến dịch thiện nguyện thực chất, không màu mè.
- Những mái ấm được dựng lên, những suất học bổng được trao đi từ chính nguồn lực mà cộng đồng này tạo ra.
Tôi chơi bài ngửa ngay từ đầu: Một phần thu nhập từ nền tảng này sẽ được trích thẳng cho các hoạt động cộng đồng. Tôi không gọi đây là một “dự án”, tôi gọi đây là một Di sản. Một hệ thống mà ngay cả khi tôi đã “thăng” và đang bơi ở một bãi biển nào đó ở thế giới bên kia, nó vẫn cứ tiếp tục vận hành, tiếp tục giúp người. Với tôi, đó mới chính là khoản đầu tư có ROI (Tỷ suất sinh lời) vô cực – vì giá trị của nó không bao giờ mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ cuộc đời này sang cuộc đời khác. Vì thế hạnh phúc tôi mãi không dừng lại.
4. Trả lời câu hỏi “Rồi sao nữa?”
Quay lại câu hỏi của lão bạn: “Đạt được rồi thì sao nữa?”
Câu trả lời đơn giản là: Chả sao cả. Bởi vì hành trình này nó dài vô tận. Khi bạn coi việc tạo ra giá trị là hơi thở, coi kỷ luật là niềm vui, thì bạn không bao giờ phải lo về cái ngày “về đích”. Bạn đang tận hưởng một thứ hạnh phúc không có hạn sử dụng, một trạng thái “làm chủ cuộc chơi” mà kết quả nào cũng khiến bạn mỉm cười được.
Còn bạn thì sao?
Bạn có đang thực sự “thiết kế” cái đời mình không, hay chỉ đang để dòng đời nó xô đâu đi đấy? Hành trình của mỗi người có thể khác nhau – người thích leo núi, kẻ thích nằm sàn – nhưng cái quan trọng là chúng ta phải bắt đầu.
Đừng đợi đến lúc thăng chức mới thấy vui. Đừng chờ đến lúc nghỉ hưu mới cho phép mình sống. Thử bắt đầu từ hôm nay xem, hay phết đấy! Hãy để mỗi bước đi của bạn đều mang một cái nghĩa gì đó, dù là nhỏ xíu.
Hành trình “thiết kế cuộc đời” của bạn đã bắt đầu đến đâu rồi? Có cột mốc nào làm bạn thấy “sướng” chưa? Chia sẻ bên dưới để anh em mình cùng truyền lửa nhé!
Đời mà, vui mới là chính!





