Tự Do Là Dám Sống Trước Khi “Hết Giờ”!

Vòng lặp của sự chờ đợi

Có một nghịch lý thế này: Chúng ta dành cả tuần để chờ đến thứ Bảy, dành cả năm để chờ đến ngày nghỉ phép, và đôi khi… dành cả đời để chờ đến lúc “được sống”.

Sáng nay thức dậy, cảm giác đầu tiên của bạn là gì?

Là sự hào hứng chào đón ngày mới, hay là tiếng thở dài vì phải rời khỏi chăn ấm? Nhiều người trong chúng ta lao ra đường như một thói quen, hòa vào dòng người kẹt cứng, mang theo nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Chúng ta đổi 8 tiếng vàng ngọc nhất trong ngày để lấy sự an toàn. Về nhà khi năng lượng đã cạn, và đôi khi, giấc ngủ cũng chẳng trọn vẹn vì những lo toan ngày mai.

Nếu cuộc đời là một dòng chảy, hình như chúng ta đang bơi ngược dòng quá nhiều.

Những kẻ “biết chơi” trên ván cờ cuộc đời

Nhưng ở đâu đó, vẫn có một nhóm người chọn cách sống khác. Họ không trốn chạy thực tế, họ vẫn làm việc, vẫn cống hiến, nhưng tâm thế của họ nhẹ tênh. Tôi gọi họ là những người “biết chơi”.

Họ tìm thấy tự do ngay trong những bước chân đầu ngày Tôi thường thấy họ trong những buổi sáng sớm tinh mơ, khi phố xá còn chưa kịp trở mình. Trong khi phần lớn mọi người còn đang cố níu kéo giấc ngủ nướng thêm vài phút, họ đã xỏ giày ra đường. Họ chạy không phải để thi thố huy chương, cũng không phải áp lực giảm cân cấp tốc. Họ chạy chỉ để nghe nhịp tim mình đập, để mồ hôi rơi xuống như trút bỏ hết những muộn phiền cũ kỹ.

Cái khoảnh khắc đó, khi dopamin tự nhiên bơm đầy lồng ngực, họ thực sự sở hữu chính mình. Đó là sự tự do của thân xác.

Không chỉ tự do trong bước chạy, họ còn tự do trong cách dùng tiền Họ cũng đi làm, cũng kiếm tiền như chúng ta. Nhưng lạ cái là họ chẳng bao giờ để đồng tiền “dắt mũi”. Bạn sẽ hiếm khi thấy họ khoe cái áo hiệu logo to đùng hay cái điện thoại đời mới nhất chỉ để lấy le với người lạ. Họ sống giản dị, đôi khi bị tưởng là nghèo, nhưng thực ra họ đang gom góp để mua một thứ đắt giá hơn nhiều: Sự yên tâm.

Với họ, tiền là công cụ để mua lại thời gian. Để một ngày nào đó, họ có thể ung dung ngồi xuống đọc hết một cuốn sách mà không sợ trễ giờ chấm công, hay đơn giản là về sớm nấu một bữa cơm ngon cho gia đình mà không cần nhìn sắc mặt sếp. Đó là sự tự do của trí tuệ.

Và bí mật lớn nhất: Họ sống như những vị khách trọ trần gian Sở dĩ họ sống nhẹ tênh như vậy, là bởi họ nắm giữ một tâm thế mà đám đông thường lãng quên: Chúng ta chỉ là khách trọ ở thế giới này, và “hợp đồng thuê nhà” có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Vì biết là “ở trọ”, nên họ không ôm đồm, không tranh giành những thứ không mang theo được lúc ra đi. Thay vào đó, họ trân trọng cái nắng giòn tan buổi sớm, trân trọng một cái nắm tay, trân trọng từng hơi thở hiện tại.

Họ hiểu rằng, đến cuối cùng, hành trang mang theo không phải là số dư tài khoản, mà là những ký ức khiến tim mình rung lên. Đó là sự tự do của tâm hồn.

Bạn có dám “chơi” trước khi “hết giờ”?

Bạn thấy đấy, tự do không nằm ở việc bạn có bao nhiêu tỷ trong tay, nó bắt đầu từ việc bạn chọn thái độ nào với ngày mới.

Đừng đổ lỗi cho hoàn cảnh hay số phận. Nếu vũ trụ này có một quy luật, thì đó là quy luật của sự cộng hưởng. Như trong Nhà Giả Kim từng nói:

“Khi bạn khao khát một điều gì đó, cả vũ trụ sẽ hợp lực giúp bạn đạt được nó.”

Hãy thử một lần sống khác đi. Dậy sớm hơn một chút, cười nhiều hơn một chút, và học cách yêu lấy hành trình này. Bởi vì sau tất cả, được có mặt trên cuộc đời này, được hít thở và cảm nhận, đã là một khoản “lãi” to đùng rồi.

Tự Khắc Bình Yên

Đã có bao giờ bạn thấy mình giống như một lữ khách mãi miết chạy theo đường chân trời, với niềm tin rằng chỉ cần

Đọc thêm »