Thói quen: lặp lại 1000 lần

10 năm về trước, tôi thuộc team “Phó mặc cho trời”. Tôi từng sống như một diễn viên hạng B, cầm trên tay cái kịch bản đời mình đã được ai đó viết sẵn từ trước rồi cứ thế mà diễn, mệt cũng chẳng buồn than vãn, vì tin rằng mọi thứ đã được định sẵn và không thể thay đổi. Sáng đi làm, tối về ngủ, lương tăng đều đều vài phần trăm mỗi năm không đáng kể, tôi chấp nhận tất cả và gọi đó là “số phận”.

Cho tới một ngày, tôi vấp phải một câu nói trong cuốn The Power of Habit khiến toàn thân mình thấy “nhột” thực sự: “Gieo suy nghĩ gặt hành động, gieo hành động gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt số phận”. Logic này nó đập tan cái niềm tin “an bài” cũ kỹ trong tôi. Hóa ra số phận không phải là một thứ từ trên trời rơi xuống, mà là kết quả cuối cùng của một chuỗi dây chuyền sản xuất bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt nhất mình làm mỗi ngày. Nếu số phận là một con tàu, thì thói quen chính là cái bánh lái. Và tôi chợt nhận ra, bấy lâu nay mình đã để mặc cái bánh lái đó cho sóng xô đi đâu thì đi.

Khi cỗ máy rỉ sét cần một cuộc đại tu “nặng đô”

Cuốn sách đó có nói bạn chỉ cần lặp lại một điều gì đó 21 ngày liên tục là bạn đã hình thành thói quen. Có vẻ thú vị, nhưng thú thật, tôi thấy nó chỉ dành cho mấy app mới cài vào điện thoại. Với một “cỗ máy” con người đã rỉ sét, trì trệ và vận hành sai lệch suốt mấy chục năm như tôi, 21 ngày chắc chỉ đủ để phủi bụi cái bugi.

Tôi hiểu rằng để thay đổi một hệ điều hành đã lỗi thời, tôi cần một thứ gì đó điên rồ và lì lợm hơn thế nhiều. Đó là lý do tôi nghĩ tới con số 1000.

Số 1000 không phải là một con số ngẫu nhiên; nó là lời khẳng định đanh thép với bộ não rằng: “Kệ đời đi, từ nay tôi là một con người khác”. Khi bạn làm một việc gì đó đến lần thứ 1000, nó không còn là nỗ lực nữa, nó trở thành bản năng, thành hơi thở. Và thế là tôi bắt đầu công cuộc “thiết kế lại cuộc đời” bằng những phép tính ngàn lần như thế.

Những vòng lặp của sự tự do

Tôi bắt đầu với đôi giày chạy bộ. 1000km một năm nghe thì xa, nhưng khi đã vượt qua con số 7000km sau 6 năm ròng rã, tôi hiểu ra rằng mình chạy không phải để về đích. Tôi chạy mỗi buổi sáng sớm cảm nhận sự yên tĩnh mát dịu trong lành của không khí cũng như thử thách bản thân vượt qua phút căng cơ ở những km cuối, để rèn luyện sự bền bỉ cho một tâm thế bất biến trước mọi sóng gió. Cái cảm giác ngồi bệt xuống vỉa hè, uống một ly bia lạnh sau một cung đường dài, nó sướng vô cùng – vì đó là sự tận hưởng mà mình đã “mua” bằng kỷ luật, chứ không phải một sự nuông chiều tội lỗi.

Sự kỷ luật đó tràn sang cả cách tôi đối đầu với tiền bạc. Viết liên tục nhật ký kiến thức đầu tư mục tiêu cần ngồi xuống và viết viết liên tục nhiều ngày tới 1000 dòng đầu tiên để xem mình có nạp được nhiều kiến thức hay không. Và thế là sau 3 năm tôi đã viết hơn 14.000 dòng và kết quả tôi nhận được hôm nay không chỉ là những con số xanh đỏ, mà là cách tôi thuần hóa con quái vật “cảm xúc” trong mình. Giờ đây, nhìn biểu đồ giá nhảy múa, tôi thấy mình bình thản như nhìn người yêu cũ. Thành quả tôi nhận được sau hàng ngàn lần ghi chép là tôi tin mình có thể kiếm được tiền từ sự đam mê nghiên cứu học hỏi từ biển trời kiến thức vô cùng rộng lớn trong lĩnh vực đầu tư.

Ngay cả việc học tiếng Hàn hay đọc sách cũng vậy. Tôi không học không vì bằng cấp, tôi học để mở thêm những cánh cửa của sự tự do. 1000 ngày học tiếng Hàn trên Duolingo giúp tôi có thể đứng giữa Seoul mà hỏi giá tiền, hỏi đường đi, order món ăn ở nhà hàng và tôi cảm nhận cuộc sống người Hàn ở góc nhìn sâu sắc hơn điều mà khác hoàn toàn với những lần tôi đi Nhật hay Đài Loan. Hành trình đọc 1000 cuốn sách của tôi cũng đã thành một “môn giải trí” khá thú vị và thực tiễn vì tính ứng dụng của nó, tuy tôi mới thưởng thức và chiêm nghiệm hơn 200 cuốn tuy còn lâu mới tới 1000 nhưng điều này đã khởi tạo một hành trình đọc sách không thể dừng lại trong cuộc đời tôi. Nếu một ai đó nói tôi ghiền sách thì tôi cũng vui vẻ nhận lấy chữ “ghiền” đó thôi. Mục tiêu tôi sẽ tặng đi 1000 cuốn sách trước khi tôi rời khỏi trái đất này cũng đã đi tới ngưỡng gần 200 cuốn và vẫn đều đặn mỗi tuần. Tôi rất thích một câu nói của người Do Thái một dân tộc nổi bật về trí tuệ và ý chí kiên cường  với nhiều vĩ nhân đã thay đổi thế giới: “The beautiful thing about learning is nobody can take it away from you-Kiến thức bạn học được là tài sản bền vững, không ai có thể chiếm đoạt”.

Con số 1000 vẫn còn nằm dài dài trong các dự định của tôi. Tôi sẽ đạp xe xuyên Việt 6000km Tôi sẽ đi tới 1000 địa điểm đẹp nhất ở Việt nam và thế giới ở những nơi chỉ cần đứng yên phóng tầm mắt thật xa và cảm nhận hơi thở để thấu hiểu câu nói của vị Thiền Sư Osho trong cuốn sách Happy: “Hạnh phúc không phải là thứ để tìm kiếm; nó là hương thơm của sự hiện hữu.”

Tôi sẽ viết 1000 bài viết cho ahaalife.com và đều đặn mỗi tuần với mục đích chia sẻ những sai lầm tôi đã mắc phải để người sau không sai lầm như tôi. Đồng thời tôi muốn đưa thêm những quan sát đúc kết nhỏ nhoi của cuộc đời mình với hy vọng sẽ góp thêm góc nhìn cho người đọc vì biết đâu những điều này sẽ tiếp thêm một chất liệu cho hành trình thiết kế cuộc đời thật thú vị.

Chơi tới bến và mỉm cười với vô thường

Nhiều người hỏi tôi: “Ông có chắc ông sẽ làm hết cái danh sách 1000 đó không?”. Câu trả lời của tôi luôn là: “Tôi chả biết, và tôi cũng chẳng quan tâm”. Đời mà, vô thường lắm! Sáng nay còn chạy bộ, chiều nay biết đâu đã phải rời khỏi trái đất này. Nhưng cái hay của hành trình “chạm tới con số 1000” là nó cho tôi một cảm giác cực kỳ an lạc ngay trong lúc đang thực hiện. Mỗi ngày của tôi “bận rộn” một cách lạ lùng, nhưng là cái bận của sự tận hưởng, của việc biết mình đang đi đúng hướng.

Tôi không còn sợ những việc chưa hoàn thành, tôi chỉ sợ những việc mình chưa dám bắt đầu. 10 năm trước, tôi được nghe câu này và nó đã bẻ lái cuộc đời tôi mãi mãi: “Nhiều năm về sau bạn sẽ nuối tiếc những việc bạn chưa làm nhiều hơn sự hối tiếc những việc đã làm”.

Vậy nên, hôm nay tôi viết những dòng này không phải để khoe khoang những gì mình đã làm được, mà để rủ bạn cùng chơi một trò chơi mới: Trò chơi của sự kỷ luật. Đừng đợi đến khi số phận gõ cửa, hãy tự mình thiết kế lấy nó. Cứ chọn lấy một việc, rồi làm nó 1000 lần. Không thành công thì cũng thành nhân – cái phiên bản “nhân” xịn nhất mà bạn từng có.

Cứ đi thôi, hay phết đấy!

Ahaalife – Kỷ luật để tự do.

 

Tự Khắc Bình Yên

Đã có bao giờ bạn thấy mình giống như một lữ khách mãi miết chạy theo đường chân trời, với niềm tin rằng chỉ cần

Đọc thêm »