Tôi có một người bạn cũ. Không làm việc chung đã hơn 5 năm, nhưng mỗi lần tôi nhắn rủ đi lai rai vài ly bia, gần như anh ấy chưa bao giờ từ chối.
Giữa thời buổi ai cũng bận bịu công việc, gia đình, trách nhiệm, có một người bạn như vậy khiến tôi đôi lúc tự hỏi: “Vì sao anh ấy luôn sẵn lòng?”
Trong một lần ngồi cùng nhau, tôi đem thắc mắc ấy ra hỏi. Anh nhìn ly bia, rồi kể chậm rãi.
Cách đây 5 năm, anh có một người bạn rất thân. Buổi sáng hôm đó, bạn rủ anh tối qua nhà làm vài ly. Vì bận chút việc mà bây giờ nghĩ lại cũng chẳng nhớ việc đó quan trọng hay không anh từ chối.
Đến chiều, nhận tin người bạn này đã ra đi mãi mãi sau một vụ tai nạn.
Anh diễn tả cảm giác lúc nghe tin như một cơn địa chấn bao trùm khoảng không gian kín lặng. Vừa bàng hoàng, vừa hối tiếc. Tại sao mình lại từ chối một cuộc gặp mà có thể đó là lần gặp cuối cùng?
Từ ngày ấy, anh tự nhủ:
Nếu nhận được lời mời từ một người mình mến, hãy sắp xếp thời gian. Để sau này không còn mang trong lòng điều gì dở dang.
Tôi kể câu chuyện này không phải để khuyến khích mọi người đi nhậu hay nhận toàn bộ lời mời của mọi người.
Đây chỉ là một bài học mà chính tôi cũng đang cố thực hành mỗi ngày:
Đời là vô thường. Và ở khoảnh khắc nào thấy cần thiết, hãy trọn vẹn với nó để không còn một cảm giác hối tiếc nào tồn tại trong dòng suy nghĩ của mình.
Để nếu một ngày nào đó mình rời khỏi trái đất này, mình vẫn có thể mỉm cười mà nói:
“Wow, mình đã có một cuộc đời thật tuyệt!”.
Hãy theo dõi Ahaalife.com để “Nhật Ký Hạt Bụi” tiếp tục kể bạn nghe những câu chuyện nhỏ, nhưng đủ để khiến lòng mình lặng lại và nhìn đời ấm áp hơn.

Thói quen: lặp lại 1000 lần
10 năm về trước, tôi thuộc team “Phó mặc cho trời”. Tôi từng sống như một diễn viên hạng B, cầm trên tay cái kịch




