Có một lần tôi đặt chân đến Tây Tạng, ghé thăm một gia đình nơi vùng đất huyền bí ấy. Họ kể cho tôi nghe về cuộc sống của người Tây Tạng – một thế giới hoàn toàn khác với những gì tôi từng biết. Điều khiến tôi bất ngờ nhất chính là cách họ nhìn nhận về cái chết.
Ở đó, không có nhà thuốc, không có phòng y tế. Họ tin rằng bệnh tật là kết quả của nghiệp, và cái chết chỉ là một bước chuyển nhẹ nhàng trong hành trình của linh hồn. Với họ, cái chết không phải là dấu chấm hết, mà là một nét chấm phá làm cho bức tranh cuộc sống thêm phần thú vị. Chính niềm tin này giúp họ sống trọn vẹn từng khoảnh khắc trên vùng đất cao nguyên lạnh giá quanh năm.
Nghe họ nói, tôi chợt nhận ra: chúng ta thường bị cuốn vào vòng xoáy mà ta gọi là “số phận”, quên mất việc dừng lại để sắp xếp lại cuộc đời mình. Tôi không dám khẳng định quan niệm của họ đúng hay sai, nhưng có một điều tôi chắc chắn: câu chuyện ấy đã khiến tôi thức tỉnh. Tôi bắt đầu ý thức rằng cuộc đời này ngắn ngủi, và nếu không chủ động thiết kế nó, ta sẽ đánh mất cơ hội sống một cuộc đời đáng sống. Và như thế, ngày ra đi chia tay cuộc đời này, tôi sẽ vô cùng tiếc nuối vì những việc mình đã không thực hiện ở kiếp sống này.
Từ hôm đó, tôi học cách tận dụng từng phút giây để tạo nên một cuộc đời có ý nghĩa. Từ đó, với tôi để có một cuộc đời trọn vẹn, thì mình cần sống một ngày trọn vẹn, và chính là sự trọn vẹn trong từng phút giây. Tôi mong bạn cũng sẽ bắt đầu ngay hôm nay – vẽ lại cuộc đời mình, biến nó thành một hành trình mà mỗi ngày đều trọn vẹn cùng Ahaalife nhé!

Thói quen: lặp lại 1000 lần
10 năm về trước, tôi thuộc team “Phó mặc cho trời”. Tôi từng sống như một diễn viên hạng B, cầm trên tay cái kịch




