Trong những buổi cà phê dông dài, khi câu chuyện đã đi qua đủ mọi đề tài từ công việc đến thời cuộc, tôi thường bất chợt hỏi bạn mình một câu: “Chúng ta sẽ là ai trước ngày rời khỏi trái đất này?”

Phần lớn câu trả lời tôi nhận được là những cái lắc đầu nhẹ hoặc những nụ cười trừ. Nhiều người chọn cách sống “tới đâu hay tới đó”, vì họ cho rằng việc nghĩ về điểm cuối là một điều gì đó quá xa vời hoặc nặng nề. Rất ít người thực sự dừng lại để nghiêm túc đối diện với câu hỏi ấy.

Nhưng với riêng tôi, cuộc đời đã hoàn toàn rẽ sang một hướng khác kể từ khoảnh khắc tôi bắt đầu tự vấn chính mình.

1. Sự giải phóng từ một câu hỏi

Tôi nhận ra rằng: Nếu không biết mình muốn trở thành ai, ta sẽ mãi là một quân cờ trong kế hoạch của người khác.

Thay vì lo sợ về sự kết thúc, tôi bắt đầu lên kế hoạch sao cho ngày tôi ra đi là một ngày hạnh phúc nhất – cho dù ngày đó có thể là ngày mai. Sự chuẩn bị này không mang màu sắc bi quan. Ngược lại, nó là một sự giải phóng về tư tưởng:

Khi bạn chấp nhận rằng quỹ thời gian là hữu hạn, bạn sẽ ngừng lãng phí nó vào những điều vô nghĩa.

2. Làm việc 16 tiếng trong sự an nhiên

Mỗi ngày, tôi làm việc 16 tiếng. Nghe qua có vẻ kiệt sức, nhưng kỳ thực, tôi làm việc trong sự an nhiên và thưởng thức cuộc đời sâu sắc. Có người hỏi tôi bí quyết để giữ năng lượng, câu trả lời nằm chính ở “câu hỏi” kia.

  • Công việc không phải gánh nặng: Khi xác định được mục đích tồn tại, công việc trở thành phương tiện để trải nghiệm và cống hiến.
  • An nhiên giữa áp lực: Sự tĩnh tại tôi có được giữa cường độ làm việc cao chính là nhờ hành trình đi tìm câu trả lời.

Tôi nhận ra rằng: Hành trình đi tìm câu trả lời chính là lúc mình thực sự sống.

Lời kết

Câu hỏi “mình là ai” thực chất không phải để tìm ra một danh xưng, mà để định hình một thái độ sống. Và khi đã tìm thấy thái độ ấy, 16 tiếng làm việc hay cả một đời bôn ba cũng đều nhẹ nhàng như một chuyến rong chơi.

Ahaalife: Một cuộc đời đáng sống!