Khi tôi kể với bạn bè về dự định viết cuốn sách ghi lại chính cuộc đời mình, nhiều người bật cười, nhiều người lo lắng. Tôi nói rằng tôi muốn lưu lại những mảnh ký ức nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa với tôi – mỗi tuần một câu chuyện, viết đều đặn từ hôm nay cho đến ngày tôi rời khỏi trái đất. Và mỗi lần tôi nhắc đến “ngày rời khỏi trái đất”, tôi luôn nhận lại những phản ứng quen thuộc:
“Ông có bị gì không, sao mới đây đã nói chuyện chết chóc?”
Hay có người quan tâm hỏi: “Ủa, sức khỏe ông có vấn đề hả?”
Những câu hỏi ấy thật khó trả lời, tôi chỉ biết cười nhẹ sau những câu hỏi đó. Tôi nhận ra có một điều mà rất ít người dám nhìn thẳng: chắc chắn một ngày nào đó mình sẽ rời đi.
Tôi chợt nhớ đến lời Sadhguru từng chia sẻ:
“Hầu hết mọi người hành xử như thể họ sẽ sống mãi. Họ sợ cái chết và xem việc nhắc đến cái chết là điều xui xẻo. Nhưng có một sự thật không chối cãi là: ai rồi cũng sẽ phải rời đi.”
Và có một quan điểm của ông khiến tôi thay đổi hoàn toàn cách nhìn:
“Cái chết là vẻ đẹp của sự sống.”
Nghe thì nghịch lý, nhưng lại đúng một cách lạ kỳ. Bởi chính sự hữu hạn khiến mỗi phút giây trở nên quý giá.
Chính vì biết mình sẽ rời đi, ta mới học cách sống trọn vẹn.
Chính vì biết thời gian không vô tận, ta mới bắt đầu yêu bản thân hơn, trân quý người khác nhiều hơn, sống chậm lại để cảm nhận đời sâu sắc hơn.
Nghĩ tới ngày mình ra đi không phải để u sầu.
Nghĩ về ngày đó là để sống tốt hơn.
Hôm kia tôi mới chạy xong 15km pace 5phút 55 giây, điều này cũng không có nghĩa tôi có thể sống mãi mãi trên cuộc đời này. Tôi rồi cũng sẽ đi như tất cả con người trên trái đất này.
Tôi muốn rằng khi ngày đó đến, một ngày bình an nào đó, tôi có thể nhìn lại cuộc đời mình và mỉm cười:
“Mình có một cuộc đời đáng sống!”

Lược Đồ Trí Não: Cuốn Sách Khai Mở Mọi Giới Hạn Và Hành Trình Ra Thế Giới
Trong cuộc đời này, có những cột mốc không được đo bằng lịch vạn niên, mà được đánh dấu bằng cái khoảnh khắc bộ não




