Tự Tại Trước Biển Khơi

Suốt 10 năm qua, mỗi khi có dịp đến những bờ biển đẹp, tôi đều giữ một thói quen mà nhiều người cho là điên rồ: bơi ra xa bờ. Tôi bơi xa đến mức những đám đông ồn ào trên bãi cát chỉ còn là những chấm nhỏ li ti, xa đến mức tiếng sóng vỗ bờ chỉ còn là dư âm mơ hồ. Ở những nơi không có biển cảnh báo, sự thôi thúc được hòa mình vào lòng đại dương trong tôi lại càng mãnh liệt.
Nhiều người ái ngại hỏi tôi: “Bơi xa vậy không sợ sao? Lỡ chuột rút hay sóng dữ thì coi như đi luôn đấy!”.
Câu trả lời cửa miệng của tôi thường rất thản nhiên: “Nếu đi thì đi luôn, có sao đâu. Mình sinh ra từ cát bụi, thân xác về với biển cả cũng là lẽ thường tình”. Nhưng đằng sau câu nói có vẻ bất cần ấy là một sự tính toán lý trí và một triết lý sống rõ ràng. Tôi hiểu rõ thể trạng của mình, tôi nắm vững kỹ năng và dựa trên kinh nghiệm mười năm qua, tôi biết xác suất xảy ra rủi ro là vô cùng bé.
Tuy nhiên, tôi không phủ nhận cái xác suất nhỏ nhoi đó. Thay vì sợ hãi, tôi chấp nhận nó. Với tôi, nếu cuộc đời phải kết thúc giữa đại dương bao la, đó là một kết cục đẹp và tự tại. Sự chấp nhận này không phải là liều lĩnh mù quáng, mà là cái giá tôi sẵn lòng trả để đổi lấy đặc quyền của sự tĩnh lặng.
Giữa trùng khơi, khi xung quanh chỉ còn tiếng nước vỗ về và bầu trời rộng lớn, tôi được tận hưởng một khoảnh khắc bình yên tuyệt đối. Đó là lúc tôi cảm thấy cả trái đất này đang nạp đầy năng lượng cho từng tế bào trong cơ thể mình. Tôi được đắm mình trong khoảng không đam mê vô tận, nơi không còn áp lực, không còn những toan tính đời thường.
Giữa việc từ bỏ đam mê để đổi lấy sự an toàn tuyệt đối và việc tận hưởng điều thú vị rồi chấp nhận một điều gì đó có thể xảy ra, tôi chọn vế thứ hai. Tôi không biết liệu có lần bơi nào đó mình sẽ không còn trở về bờ nữa hay không, nhưng điều tôi biết chắc chắn là mình đã có những giây phút tận hưởng cuộc đời một cách trọn vẹn nhất.
Dưới lăng kính của tôi, khoảnh khắc bơi giữa trùng khơi chính là lúc tôi đang tận hưởng một hành trình, sống một cuộc đời đáng sống!

Tự Khắc Bình Yên

Đã có bao giờ bạn thấy mình giống như một lữ khách mãi miết chạy theo đường chân trời, với niềm tin rằng chỉ cần

Đọc thêm »