Đã có bao giờ bạn thấy mình giống như một lữ khách mãi miết chạy theo đường chân trời, với niềm tin rằng chỉ cần bước thêm một chút nữa thôi, mình sẽ đến được vùng đất hứa của sự thảnh thơi?
Tôi cũng từng như vậy. Tôi từng đặt ra những “cột mốc bình an” cho đời mình: Đợi khi tài khoản đủ đầy con số, đợi khi con cái trưởng thành, hay đợi cho đến khi những cơn sóng gió ngoài kia thôi không còn gào thét nữa… thì tôi mới cho phép lòng mình được yên. Nhưng cái “khi nào” ấy cứ như một làn sương ảo ảnh, càng chạm tới lại càng thấy nó lùi xa.
Trong một buổi chiều tĩnh lặng, tôi nghe Sadhguru kể về một câu hỏi ông dành cho những người thành đạt nhất thế giới tại Harvard: “Trong tuần qua, có khoảnh khắc nào bạn thực sự ngồi yên và cảm nhận sự bình yên đang thấm đẫm trong từng tế bào của mình chưa?”. Câu trả lời nhận lại thường là những tiếng thở dài: “Làm sao mà ngồi yên được, khi muôn vàn gánh nặng vẫn còn trên vai?”.
Thế ra, chúng ta đều đang lạc lối trong chính tâm trí mình. Chúng ta gửi gắm sự an yên vào quá khứ đã qua hoặc tương lai chưa tới, mà quên mất rằng bình an chỉ có thể nảy mầm trong mảnh đất của hiện tại—ngay tại đây, ngay lúc này.
Những gợn sóng trên mặt hồ tâm trí
Tôi nhận ra rằng, nỗi bất an hiếm khi đến từ bản chất của sự việc, mà nó nảy sinh từ cách chúng ta soi chiếu vào sự việc đó.
Cùng chứng kiến một cơn mưa rào bất chợt, người đang vội vã sẽ thấy lòng đầy bực bội vì đôi giày da thấm nước, vì lo lắng cho cuộc hẹn trễ tràng. Nhưng cũng cơn mưa ấy, tôi lại thấy có người xem như những tiếng nhạc dìu dặt trên mái lá, như hương đất nồng nàn sau nắng hạn, là một sự gột rửa dịu dàng cho tâm hồn. Cùng một cơn mưa nhưng sao có sự đối lập rõ trong tâm trí của hai nhóm người. Thú thực lúc đó tôi thuộc nhóm không hài lòng với cơn mưa, bây giờ nhìn lại tôi mới nhận ra mình hoàn toàn có thể lựa chọn nơi mình đặt tâm trí của mình và cơn mưa không phải là nguồn gốc của sự bực bội.
Trong một sự cố nơi công sở, đa phần sẽ thấy bức bối và tự hỏi tại sao mình lại xui xẻo đến thế, tại sao mọi thứ không như ý cứ xảy ra với mình. Nhưng một số ít lại khẽ mỉm cười: “À, thêm một bài tập mới cho sự nhẫn nại, thật thú vị làm sao”. Sự thật là, chúng ta không khổ vì những gì đã xảy ra, chúng ta chỉ khổ vì cách mình nghĩ về những gì đã xảy ra. Sống hết nửa cuộc đời tôi mới “thấm” được câu nói “khi tâm ta thay đổi, thế giới tự khắc đổi màu”.
Bình an có thực luôn sẵn có?
Ngày trước, mỗi khi nghe ai đó nói “bình an nằm sẵn bên trong bạn”, tôi thường thấy điều đó thật xa vời, thậm chí là sáo rỗng. Bình an sao được khi cuộc đời vẫn còn quá nhiều điều dang dở?
Nhưng rồi, sau những chuyến đi dài, sau những lần “hành xác” trên những cung đường bụi bặm và sau khi chiêm nghiệm những lời dạy của các bậc thầy, tôi chợt nhận ra mình đã luôn đi tìm một thứ vốn dĩ chưa từng mất đi.
Bình an hiện diện trong hơi thở nhẹ nhàng mà bạn đang hít vào ngay lúc này. Nó nằm trong đôi mắt vẫn còn được ngắm nhìn sắc màu rực rỡ của thế gian, ở đôi chân vẫn vững chãi mang bạn đi qua những dốc cao cuộc đời. Nó nương náu trong giọt sương sớm lung linh trên kẽ lá, trong tia nắng đầu ngày khẽ chạm vào bờ vai. Tôi đã từng bỏ ngoài tai những lời nói trên cho tới khi tôi tích lũy đủ, tới khi tôi hiểu được việc trân trọng khoảnh khắc hiện tại mang đến giá trị bình an đích thực cho tâm trí của chính mình.
Quy luật của tự nhiên là sự vận hành không ngừng nghỉ. Chất liệu của bình an, thực chất chính là sự chấp nhận. Khi ta ngừng phản kháng lại những điều không thể đổi thay, bình an sẽ tự khắc lộ diện, như mặt hồ lặng sóng sau cơn bão. Giống như lời dạy trong Tin Mừng: “Thầy ban cho anh em sự bình an của Thầy, một sự bình an không như thế gian ban tặng”.-Chương 14, Câu 27 (Ga 14, 27). Đó là thứ bình an không phụ thuộc vào tiền bạc hay địa vị, mà là một món quà vĩnh cửu mà Đấng Sáng Tạo đã đặt sẵn vào lòng mỗi người. (Tôi không theo một tôn giáo nào nhưng tôi thích đọc nhiều để hiểu về Phật Pháp và đương nhiên không thể không đọc Kinh Thánh vì những lời dạy ở đó có 2 tỷ người trên thế giới này đọc mỗi ngày)
Cách tôi chăm sóc “khu vườn” bình an của mình
Bình an không phải là một đích đến, mà là một sự thực hành bền bỉ mỗi ngày.
Tôi học cách buông bỏ sự dính mắc vào kết quả. Tôi làm mọi việc bằng tất cả tình yêu và trách nhiệm, nhưng kết quả thế nào, tôi xin gửi lại cho “tùy duyên”. Khi không còn mong cầu quá mức, nỗi thất vọng chẳng còn lối để vào nhà. Tôi nhớ có lần mình lỡ mất một cơ hội thăng tiến quan trọng, thay vì buồn phiền, tôi thấy lòng nhẹ tênh. Tôi biết mình đã có đủ sự thịnh vượng về trải nghiệm, và vị trí ấy có lẽ là món quà dành cho người đồng nghiệp khác đang cần nó hơn tôi.
Tôi học cách quan sát cảm xúc như một người bạn. Thay vì đè nén cơn giận hay trốn chạy nỗi lo, tôi đứng lại, nhìn ngắm chúng như nhìn những đám mây trôi ngang bầu trời. “À, cơn giận đang đến, tim mình đang đập nhanh hơn rồi”. Chỉ cần một cái “biết” đầy tỉnh thức như vậy, cơn giận sẽ tự tan biến như sương mù gặp nắng. Khách đến rồi khách sẽ đi, tôi vẫn là chủ nhân của ngôi nhà tâm hồn mình.
Tôi chọn tối giản hóa tâm hồn. Tôi nhẹ nhàng bước ra khỏi những mối quan hệ độc hại, từ chối những luồng thông tin rác và buông lơi những ham muốn vẩn vơ. Khi căn phòng tâm trí không còn tạp âm, tiếng nói của sự bình yên sẽ vang lên trong trẻo nhất.
Và cuối cùng, tôi chọn sống với lòng biết ơn sâu thẳm. Mỗi sớm mai thức dậy, được bước chân xuống giường trong căn nhà ấm êm, tôi biết mình đã hạnh phúc hơn hàng tỷ người ngoài kia. Khi tôi xỏ đôi giày chạy bộ vào, tôi thấy mình thật may mắn. 24 giờ qua, đã có hơn 300.000 người rời khỏi thế gian này mãi mãi, nhưng tôi vẫn còn ở đây, vẫn được hít thở và cảm nhận sự sống. Đó chẳng phải là một phép màu kỳ diệu nhất sao?
Tôi biết ơn cả những “bài thi” khó nhằn mà cuộc đời gửi đến, vì chúng giúp tôi nhận ra sức mạnh nội tâm của chính mình. Sau nhiều năm nhìn lại, những biến cố từng khiến tôi thao thức giờ đây lại trở thành những câu chuyện thú vị để kể bên chén trà, giúp tôi trở thành một phiên bản vững vàng và bao dung hơn. Nên tôi có một câu hỏi cho bạn: “ khi bạn nhìn lại sự cố của 10 năm trước bạn luôn thấy đó là một dấu ấn của cuộc đời, vậy ngay lúc này ngay lúc bạn đối diện với “dấu ấn” cuộc đời tại sao bạn không đón nhận nó như một điều thú vị mà phải đợi 10 năm sau nhìn lại kể lại cho mọi người bạn mới thấy nó thú vị?”.
Lời kết
Bình an không đòi hỏi bạn phải thay đổi cả thế giới, nó chỉ yêu cầu bạn thay đổi tâm thế đối diện với thế giới này.
Đừng đợi cho đến khi giông bão qua đi, hãy học cách mỉm cười ngay giữa cơn mưa. Tôi bình an, và bạn cũng vậy. Bạn đang sở hữu mọi nguyên liệu để sống một cuộc đời an yên nhất, ngay từ giây phút này cho đến tận mai sau. Chúc bạn sớm bắt đầu hành trình tận hưởng sự bình an, ngay lúc này ngay bây giờ và mãi mãi!
Ahaalife– Bình An Hiện Tại





