Hiện Tại – Hành Trình Trở Về Từ Lạc Lối

Tôi đã từng là một kẻ lữ hành lạc lối, một “tên nô lệ” trung thành của chính tâm trí mình. Tôi mang theo một chiếc bóng lo âu đậm đặc ngay cả khi đang đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ nhất của cuộc đời. Suốt nhiều năm ròng, tôi không thực sự “sống”, tôi chỉ đang “chuẩn bị sống” hoặc “nuối tiếc về cuộc sống”.

Những chuyến đi của một “hồn ma” lo lắng

Tôi còn nhớ những lần đi công tác tới những thành phố lung linh. Đứng giữa những tòa cao ốc lộng lẫy, nhìn ra cửa sổ khách sạn năm sao với ánh đèn thành phố rực rỡ như những viên kim cương vỡ, đáng lẽ tôi phải cảm thấy tự hào về thành quả của mình. Nhưng không. Ngay trong khoảnh khắc xa hoa ấy, một giọng nói trong đầu tôi thầm thì: “Tận hưởng đi, vì chỉ vài ngày nữa thôi, mày sẽ phải quay lại căn phòng làm việc chật hẹp, đối mặt với những báo cáo khô khan và vòng lặp nhàm chán của 10 tiếng mỗi ngày.” Chính cái ý nghĩ về “ngày trở về” đã giết chết sự lộng lẫy của hiện tại. Tôi đứng đó, nhưng tâm trí tôi đã nằm sẵn trên bàn làm việc ở văn phòng từ lâu.

Rồi có những lúc tôi chạm tay vào tuyết trắng. Những chuyến du lịch trong mơ tới vùng lạnh giá. Giữa không gian trắng xóa tinh khiết, khi hơi thở hóa thành làn khói mờ ảo, tâm trí tôi lại bận rộn… làm phép tính. Tôi tính xem còn bao nhiêu ngày nữa thì phải đối mặt với cái nóng nực, oi bức của quê nhà – nơi chỉ có hai mùa nắng và nóng. Tôi thấy mình tiếc nuối cái lạnh khi nó còn chưa kịp tan trên đầu ngón tay. Tôi đang ở xứ lạnh nhưng lòng lại héo hon vì cái nóng của tương lai.

Sự trớ trêu ấy theo tôi ra tận biển xanh. Những ngày cuối tuần, khi đắm mình dưới làn nước mát lạnh, tiếng sóng vỗ rì rào đáng lẽ phải là bản nhạc chữa lành, thì nó lại bị át đi bởi tiếng ồn ào của “ngày thứ Hai” trong đầu. Tôi bơi, nhưng đôi tay tôi như đang quẫy đạp giữa đống hồ sơ ngổn ngang của tuần mới. Cứ mỗi nhịp sóng đẩy vào bờ, tôi lại thấy áp lực công việc đang xô tới.

Thậm chí, ngay cả lúc tôi chọn cách đơn giản nhất là đạp xe xuyên qua cánh đồng xanh tươi, không khí trong lành tràn ngập lồng ngực, cái “tâm trí nổi loạn” của tôi vẫn không buông tha. Tiếng chim hót lảnh lót bị tiếng còi xe giả tưởng trong đầu đè bẹp. Tôi ngửi thấy mùi khói bụi, sự kẹt xe và không khí ngột ngạt của thành phố dù xung quanh tôi chỉ toàn là hương cỏ dại.

Cay đắng nhất là ngay cả trong những ngày an bình nhất – khi công việc thuận lợi, đồng nghiệp vui vẻ, sếp khen ngợi – tôi cũng không dám hạnh phúc trọn vẹn. Một nỗi sợ hãi mơ hồ luôn thường trực: “Cái gì quá tốt đẹp thì thường không bền”. Tôi là một người đi làm công ăn lương, và cái bản ngã trong tôi luôn gào thét rằng khó khăn sẽ ập đến sớm thôi. Tôi lo lắng cho một nỗi buồn còn chưa xảy ra, và bằng cách đó, tôi đã biến một ngày vui thành một buổi “tổng duyệt” cho sự đau khổ.


Những điều tôi đã đánh mất!

Cứ thế, tôi đã đánh mất tất cả những gì quý giá nhất của một kiếp người.

  • Tôi mất đi sự kết nối với thiên nhiên: Tôi nhìn tuyết nhưng không thấy tuyết, tôi nhìn cánh đồng nhưng không thấy sự xanh tươi. Tôi chỉ thấy những suy nghĩ của mình về chúng.
  • Tôi mất đi sự trọn vẹn của thân thể: Dòng nước biển mát lạnh vỗ về cơ thể, nhưng tôi không cảm nhận được nó bằng xúc giác, tôi chỉ cảm nhận nó bằng những so sánh và định kiến.
  • Tôi mất đi sự tự do: Tôi tự giam cầm mình trong một nhà tù thời gian mà song sắt chính là những lo âu về tương lai.

Eckhart Tolle đã nói trong cuốn “Sức mạnh của hiện tại” rằng: “Hầu hết mọi người không bao giờ hiện hữu trọn vẹn ở hiện tại, bởi vì họ tin rằng khoảnh khắc kế tiếp mới là quan trọng hơn.” Tôi chính là minh chứng sống cho câu nói đó. Tôi đã biến hiện tại thành một phương tiện, một bàn đạp để đi tới một tương lai nào đó, hoặc đơn giản là một rào cản cần vượt qua để tới ngày mai.

Sự tỉnh thức từ trang sách: Sức mạnh của hiện tại

Cho tới ngày tôi cầm trên tay cuốn sách của Eckhart Tolle. Đó không chỉ là một cuốn sách, đó là một cuộc cách mạng nội tâm.

Tôi bắt đầu hiểu ra rằng, cái thực thể đang không ngừng lải nhải trong đầu tôi không phải là TÔI. Đó chỉ là Bản ngã (Ego). Bản ngã sống bằng thời gian. Nó cần quá khứ để định danh bản thân và cần tương lai để tìm kiếm sự thỏa mãn hoặc sự cứu rỗi. Bản ngã sợ Hiện tại vì ở đó, nó không có đất sống.

Tôi nhận ra sai lầm lớn nhất của mình: Tôi đã đồng hóa mình với suy nghĩ. Khi tôi nghĩ về việc kẹt xe ở thành phố lúc đang ở giữa cánh đồng, tôi tin rằng nỗi sợ đó là thật. Nhưng cuốn sách đã dạy tôi cách trở thành “Người quan sát”. Tôi bắt đầu đứng lùi lại, nhìn ngắm những suy nghĩ lo âu đó đi ngang qua tâm trí như những đám mây đen, nhưng tôi không còn là những đám mây đó nữa. Tôi là bầu trời tĩnh lặng chứa đựng chúng.

Tôi học cách chấp nhận, Eckhart Tolle dạy rằng: “nếu bạn không thể hay đổi hiện tại, hãy chấp nhận nó như thể bạn đã lựa chọn nó. Khi tôi ở văn phòng, tôi chấp nhận văn phòng. Khi tôi ở dưới tuyết, tôi chỉ ở dưới tuyết. Sự phản kháng nội tâm chính là nguồn cơn của mọi đau khổ. Khi tôi ngừng nói “Tôi không muốn ở đây”, “Tôi sợ ngày mai”, thì đột nhiên, một sự bình yên kỳ lạ ập đến.


Thực hành “Sự hiện diện” (Presence)

Tôi bắt đầu thực hành việc cho tâm trí mình cảm nhận hiện tại từ những điều nhỏ nhặt nhất.

  1. Lắng nghe âm thanh: Thay vì nghe tiếng lo âu trong đầu, tôi tập trung vào tiếng xích xe đạp quay đều, tiếng gió lướt qua tai, tiếng lá rụng xào xạc. Tôi nhận ra những âm thanh đó có một sức mạnh kỳ diệu để kéo tôi về với thực tại.
  2. Cảm nhận hơi thở: Mỗi khi lo lắng về “ngày thứ Hai” sắp đến, tôi hít một hơi thật sâu. Tôi cảm nhận luồng không khí đi vào phổi và đi ra. Ngay khoảnh khắc đó, tương lai biến mất. Chỉ còn tôi và hơi thở.
  3. Quan sát cơ thể: Tôi học cách cảm nhận luồng năng lượng bên trong cơ thể mình. Khi bơi ở biển, tôi tập trung hoàn toàn vào sự tiếp xúc của nước với làn da. Tôi thấy mình hòa vào ào đại dương, không còn “tôi” và “biển”, chỉ còn một sự hiện hữu duy nhất.

Và rồi, tôi cũng làm được. Tôi không còn là kẻ lữ hành lo âu nữa. Tôi đã có thể đứng giữa thành phố lung linh mà không thấy sợ hãi, vì tôi biết rằng ngay cả khi tôi quay lại văn phòng, tôi vẫn có thể tìm thấy “hiện tại” ở đó.

Ahaalife!

Cuộc hành trình của tôi không phải để đi tìm một đích đến, mà là một quá trình thực hành mỗi ngày. Giờ đây tôi hiểu tỉnh thức không có nghĩa là tôi không bao giờ lo lắng nữa, mà là tôi không để nỗi lo thống trị cuộc đời mình.

Còn bạn thì sao? Bạn có đang thực sự sống cho hiện tại, hay bạn chỉ đang “ghé thăm” nó một lát rồi lại vội vã chạy về quá khứ đầy nuối tiếc hoặc lao đến tương lai đầy bất an? Bạn có đang giết chết vẻ đẹp của bông hoa đang nở trước mặt chỉ vì lo rằng ngày mai nó sẽ héo?

Đừng để cuộc đời trôi qua trong khi bạn đang bận lập kế hoạch cho nó. Hãy dừng lại một nhịp. Hít một hơi thật sâu. Cảm nhận đôi bàn chân đang chạm đất. Bạn đang ở đây. Ngay bây giờ. Và đó là tất cả những gì bạn cần.

Hãy follow Ahaalife để cùng tôi đi sâu hơn vào hànhỉnh thức này. Tôi sẽ chia sẻ thêm những kỹ thuật điều phục tâm trí, những trải nghiệm thực tế mà tôi đã vượt qua để bạn có thêm chất liệu, thêm can đảm để buông bỏ gánh nặng của thời gian tâm lý, và bắt đầu sống một cuộc đời trọn vẹn, rực rỡ nhất ngay lúc này!

Ahaalife- Bình an là ở đây, và bây giờ.