Có một sự thật kỳ lạ mà tôi đã quan sát suốt nhiều năm qua: cứ mỗi độ Tết đến, dường như có một phép màu vô hình gột rửa đi mọi sự gai góc trong lòng người. Giữa hương trầm và sắc hoa xuân, tôi thấy những gương mặt vốn dĩ ngày thường đầy lo toan, cau có bỗng trở nên rạng rỡ, niềm nở. Người ta dễ dàng bỏ qua cho nhau những hiềm khích cũ, những va chạm vụn vặt được thay thế bằng những cái bắt tay siết chặt và nụ cười vị tha.
Tôi đã từng đứng giữa đám đông ngày Tết, lặng nhìn những lời chúc tụng bay bổng khắp nơi. Ai cũng dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất, những lời cầu mong bình an. Đặc biệt hơn cả, Tết là lúc sợi dây huyết thống trở nên thiêng liêng nhất; ai ai cũng hướng về cội nguồn, kính cẩn thắp nén nhang cho ông bà và dành trọn sự hiếu thảo cho cha mẹ.
Nhưng rồi, sau rất nhiều mùa xuân đi qua như một thói quen, tôi chợt dừng lại và tự vấn chính mình: “Tại sao chúng ta lại phải đợi đến Tết mới sống tử tế với nhau?” Tại sao ngày thường chúng ta lại tiết kiệm một lời hỏi thăm dành cho cha mẹ? Tại sao lại giữ khư khư những định kiến với người xung quanh, để rồi đợi đến mùng Một mới “xí xóa”? Phải chăng chúng ta đang coi yêu thương và bao dung là một loại “đặc sản” chỉ dành riêng ngày TẾT?
Sự thức tỉnh đó đã thay đổi hoàn toàn hành trình sống của tôi. Tôi nhận ra rằng, nếu ta chỉ sống tốt trong ba ngày Tết rồi quay lại với sự vô tâm trong suốt thời gian còn lại, thì sự tử tế đó chỉ là một lớp vỏ bọc mang tính thời điểm. Tôi bắt đầu chọn cách “Sống như ngày Tết” giữa lòng những ngày bình thường nhất.
Giờ đây, với tôi, Tết không còn là một cột mốc trên lịch vạn niên, mà là một trạng thái của tâm hồn:
- Vị tha và bao dung: Tôi chọn mỉm cười và bỏ qua những sai sót của người khác ngay khi nó xảy ra, không đợi đến cuối năm mới bao dung.
- Hiếu kính: Tôi liên lạc cha mẹ thường xuyên, bởi tôi hiểu rằng sự hiếu thảo không cần một cái hẹn vào mùa xuân.
- Trao gửi yêu thương: Tôi tạo cho mình thói quen gởi những lời chúc, những năng lượng tích cực cho mọi người vào bất cứ lúc nào, dù là một sáng thứ Hai bận rộn.
Khi sống ngày nào cũng như ngày Tết, tôi thấy cuộc đời mình thực sự ý nghĩa. Chúng ta không cần đợi hoa mai, hoa đào nở mới bắt đầu sống tốt. Bởi lẽ, khi tâm ta luôn đủ đầy sự yêu thương, thì mỗi bước chân ta đi đã chính là mùa xuân rồi. Còn bạn thì sao, TẾT đến rồi hãy trao đi sự yêu thương, trao đi những lời chúc an lành và hãy làm điều đó mỗi ngày cho dù cho đến TẾT năm sau nhé!





