Cạnh nhà tôi ở một làng quê bình thường, tôi có cậu em họ ngay từ nhỏ đã mang trong mình sự đam mê không hề bình thường. Trong khi bạn bè cùng trang lứa mải mê với những trò giải trí tiêu khiển bình thường, em đã vùi đầu vào những cuốn tạp chí ô tô cũ nát. Em tự khởi tạo một thế giới riêng, nơi em thuộc lòng từng chi tiết cấu tạo từ phần cứng đến phần mềm, hiểu rõ tính ưu việt của từng dòng xe Đức, Nhật hay Mỹ như lòng bàn tay.
Xuất thân bình dị không làm hạn chế tầm nhìn của em. Mục tiêu của em rất rõ ràng: Học về ô tô và phải học tại Đức – nơi chứa đựng đỉnh cao công nghệ toàn cầu. Thế nhưng, đời không như là mơ. Sau đại học, học bổng Đức chưa tới, nhưng cánh cửa nước Úc lại mở ra. Em tặc lưỡi: “Đi để trải nghiệm”.
Tại Úc, em không chỉ làm việc chăm chỉ mà còn nhanh chóng được tin tưởng. Ông chủ nhà hàng đã giao hẳn việc quản lý cho em, đồng thời đề nghị em ở lại lâu dài. Ông sẵn sàng lo toàn bộ thủ tục visa, tạo điều kiện để em định cư và phát triển sự nghiệp ổn định tại đây. Đó là cơ hội mà bao người mơ cũng không tới – công việc tốt, cuộc sống an nhàn, tương lai rõ ràng. Nhưng trong lòng em, ngọn lửa về những chiếc xe Đức vẫn cháy âm ỉ, cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Trước sự ngỡ ngàng của ông chủ và tất cả mọi người, em chân thành cảm ơn tấm lòng và sự tin tưởng ấy, rồi quyết định xách vali về quê. Em từ bỏ cơ hội định cư, từ bỏ vị trí quản lý đang được giao, để tiếp tục hành trình tìm đường sang Đức.
Suốt vài năm sau đó, hình ảnh em “đi ra đi vào” trong căn nhà ở làng quê đã trở thành đề tài bàn tán của hàng xóm. Người ta bảo em viển vông, “sướng không biết đường hưởng”. Giữa những áp lực bủa vây, em vẫn lầm lũi, kiên định chỉ một mục tiêu duy nhất: Đức và chỉ là Đức.
Bẵng đi một thời gian, một ngày nọ, điện thoại tôi rung lên. Một tấm hình chụp tờ VISA Schengen hiện ra kèm dòng tin nhắn ngắn gọn: “Em chuẩn bị đi nha anh…”. Không một chút do dự, tôi gửi lại tấm hình lệnh chuyển tiền nho nhỏ như một lời tiếp sức: “Bắt đầu hành trình mới đi, kiểu gì cũng vui!”.
Những khoảnh khắc các bạn đang xem trong video này chính là những hình ảnh em gửi về cho tôi từ nước Đức xa xôi. Đó không chỉ là thành quả của sự kiên trì, mà là minh chứng cho một thông điệp mạnh mẽ: Một cuộc đời đáng sống là cuộc đời mà ta dám tự tay thiết kế, dám từ bỏ cái “tốt” để chọn lấy cái “vĩ đại” thuộc về đam mê của chính mình. Em đã chứng minh rằng, đam mê thực sự lớn lao có thể khiến con người dám nói không với những con đường dễ dàng nhất.
Ahaalife – Một cuộc đời đáng sống!





