Trong chuyến công tác đến Chennai, Ấn Độ, tôi ghé thăm một nhà máy khổng lồ với hơn 4.000 nhân sự. Tại đây, tôi gặp lại người đồng nghiệp cũ từng làm việc chung ở Suwon, Hàn Quốc. Sau 5 năm, anh hiện là quản lý cấp cao điều hành hơn 100 kỹ sư.

Mỗi lần đi ngang qua văn phòng chính, tôi đều thấy anh trong trạng thái quay cuồng: điện thoại không rời tai, chân đi gấp gáp, gương mặt luôn căng thẳng. Khi lịch trình của tôi thưa hơn, tôi mới đến bàn anh chào anh. Sau hồi ôn lại chuyện cũ, tôi thú thực: “Tôi định chào anh từ mấy hôm trước, nhưng thấy anh bận quá nên thôi.”
Anh nhìn tôi, cười nhẹ rồi buông một câu: “Có làm gì đâu mà bận. Thực ra, mọi người ở đây đều đang giả vờ bận rộn thôi!”

Anh là người Hàn Quốc nên câu nói này khiến tôi khá bất ngờ vì khác hoàn toàn cách tôi nhìn về phong thái làm việc của người Hàn. Anh giải thích rằng, mọi thứ ở đây đã có quy trình và hệ thống. Nếu guồng máy chạy đúng, chẳng ai phải bận hết. “Vấn đề chỉ xảy ra khi có sự thay đổi đột ngột mà mình không kiểm soát được. Lúc đó mình mới thực sự bận. Còn lại, đa số chỉ là sự thể hiệnmình có giá trị.” Câu chuyện này khiến tôi phải nhìn nhận lại cả cuộc đời mình.

Trong đời sống cũng vậy, chúng ta thường rơi vào cái bẫy “giả vờ bận rộn” để khỏa lấp sự thiếu hụt về kế hoạch hoặc để trốn tránh việc đối diện với chính mình. Chúng ta bận lướt mạng xã hội, bận những cuộc vui vô thưởng vô phạt, hoặc bận xử lý những rắc rối do chính sự thiếu chuẩn bị tạo ra.

Thực tế, nếu chúng ta thiết lập được một “quy trình” sống tốt và làm việc hiệu quả hơn một chút, sự bận rộn quay cuồng sẽ biến mất. Khoảng trống đó không phải là sự lười biếng, mà là thời gian quý giá để ta dừng việc “diễn kịch” và bắt đầu Thiết kế một cuộc đời đáng sống.

Ahaalife – Một cuộc đời đáng sống