Lo lắng – Vở kịch của tâm trí

Lo lắng, thực chất, là một vở kịch hư ảo do tâm trí tự biên tự diễn. Ta ngồi đó, đạo diễn những kịch bản tồi tệ nhất, rồi khổ sở vì chúng – dù phần lớn trong số đó sẽ chẳng bao giờ xảy ra.

Seneca đã nói đúng: chúng ta khổ vì tưởng tượng nhiều hơn là vì thực tại.

Vậy mà ta vẫn trả giá cho vở kịch đó bằng tiền thật – từng phút giây được sống. Mỗi phút lo âu là một phút bị đánh cắp khỏi cuộc đời đang diễn ra ngay trước mắt.

Thay vì để tâm trí bị cầm tù trong những bóng ma ảo giác, hãy trả nó về với cơ thể và hành động. Xỏ giày, chạy một vòng, để suy nghĩ tiêu cực bị bỏ lại phía sau nhịp chân. Mở một cuốn sách hay, xem một bộ phim truyền cảm hứng, ngồi xuống trò chuyện với một người bạn thú vị – một góc nhìn mới đủ sức làm tâm trí bừng tỉnh. Và quan trọng nhất, thay “nỗi lo” bằng một “kế hoạch” – vì nỗi sợ chỉ sống được trong sự trì hoãn, còn hành động thì luôn khiến nó tan biến.

Bạn là người cầm lái. Không phải hành khách của những suy nghĩ viển vông.

Sống sao cho mỗi ngày là một cuộc phiêu lưu đáng giá – đó mới là vở kịch đáng để diễn.

Ahaalife – Một cuộc đời đáng sống.