Một sáng thứ Hai ở đảo Phú Quý. Tôi đang bơi giữa làn nước xanh trong, mát lạnh. Người bạn đồng hành – một người sống tự tại, gia đình viên mãn, tâm thế ung dung mà bao người mơ ước – bỗng ngẩng lên: “Qua bao nhiêu năm, học thêm được biết bao nhiêu điều rồi ha.”
Một câu ngẫu hứng. Nhưng nó chứa cả góc nhìn về thành công mà tôi đang đi tìm.
Thành công thật không phải là tự mãn về những gì đã đạt được. Nó là một tâm thế: dù bạn đứng ở đâu, đã gặt hái điều lớn lao đến mấy – hãy luôn đặt mình vào vị trí một người học trò vừa bắt đầu.
Tôi thích hình ảnh ly nước vơi. Ly đã đầy thì không rót thêm được gì. Giữ cho mình một ly vơi, ta nhận ra kiến thức của bản thân còn quá nhỏ bé. Và chính sự nhỏ bé ấy là món quà: khi chấp nhận mình vẫn phải học, ta mở ra những cánh cửa ở tầm cao chưa từng tưởng tượng.
Có giai đoạn tôi nghĩ mình biết khá nhiều. Lúc ấy tôi ít lắng nghe hơn, ít tò mò hơn, và đánh mất sự tươi mới của cuộc sống. Người tin mình đã biết đủ sẽ dừng tại chỗ. Người học trò chân thành luôn tìm thấy điều mới trong mỗi con người họ gặp.
Điều tôi thích nhất là nó dẫn tới bình an. Khi là người học, tôi không còn nhu cầu so đo với ai, thôi dằn vặt vì những mục tiêu chưa đạt. Nó cũng dạy tôi bao dung với chính mình. Những sai lầm cũ không phải thất bại – chỉ là bài tập khó trong ngôi trường cuộc đời.

Tôi chọn đặt cái tôi xuống, để đón nhận tinh hoa từ những người xung quanh, từ chính những sai lầm và thành công nhỏ bé mỗi ngày. Vì một cuộc đời đáng sống không đo bằng những gì ta nắm giữ, mà bằng những bài học ta khắc vào tâm hồn.
Sự tha thứ cho bản thân chính là khởi đầu của mọi hạnh phúc thật sự.
Ahaalife – Một cuộc đời đáng sống.




