Chủ nghĩa khắc kỷ và hành trình an nhiên!

Nếu bạn đang cầm trên tay một cuốn sách về Chủ nghĩa Khắc kỷ (Stoicism) và do dự không biết những dòng chữ từ hàng ngàn năm trước của các triết gia La Mã cổ đại có giúp ích gì cho cuộc sống ngập tràn deadline, áp lực tài chính và những mối quan hệ phức tạp thời hiện đại hay không, thì lời khuyên chân thành nhất của tôi dành cho bạn là: Hãy mở ra và đọc nó ngay đi.

Đừng chần chừ, cuốn sách chứa đựng một “hệ điều hành” tối giản cho tâm trí, một bộ cẩm nang hành động thực tế đến mức có thể làm thay đổi hoàn toàn cách bạn nhìn nhận thế giới và đối diện với chính mình.

Tôi viết những dòng này không phải dưới góc độ của một học giả triết học, mà là một người đã sống, đã vấp ngã, đã dành cả nửa cuộc đời để loay hoay trong vòng xoáy của sự lo âu. Đối với tôi, Chủ nghĩa Khắc kỷ đã thực sự vận hành vào từng hơi thở, từng bước chạy bộ, từng quyết định tài chính và từng cuộc đối thoại với nhân viên. Nó là chiếc kim chỉ nam đưa tôi thoát khỏi vũng lầy của sự kiệt quệ để bước vào một hành trình an nhiên tự tại. Và tôi tin, bạn cũng hoàn toàn có thể bắt đầu một cuộc đời đáng sống từ chính cuốn sách này.

PHẦN I: VƯỢT QUA NỖI SỢ

Khi bước qua tuổi 40, nhìn lại chặng đường dài đã qua với hơn mười mấy năm lấn lộn trong môi trường áp lực cao, tôi chợt nhận ra một sự thật: Tôi đã mất gần nửa cuộc đời mới hiểu được bản chất của sự bình yên.

Trước đây, giống như bao người trưởng thành bận rộn khác, tôi luôn sống trong trạng thái căng thẳng thường trực. Tôi lo lắng về chỉ số, lo lắng về biến động của nền kinh tế, bực bội vì những hành xử không như ý của người xung quanh, và sợ hãi trước những rủi ro vô định của tương lai.

Tôi đã dành quá nhiều thời gian và tâm sức để lo lắng, xử lý những việc hoàn toàn nằm ngoài tầm tay của mình. Hậu quả là gì? Đó là sự tiêu hao năng lượng tinh thần (mental energy) một cách khủng khiếp. Những đêm mất ngủ triền miên với những luồng suy nghĩ rối bời, cảm giác bất lực và mệt mỏi rã rời dù bản thân không hề lao động chân tay nặng nhọc. Tôi đã tự biến mình thành nô lệ cho những biến động của ngoại cảnh.

Chính vào giai đoạn mà năng lượng tinh thần chạm đáy ấy, cuộc gặp gỡ định mệnh mang tên “Khắc kỷ” đã diễn ra. Cuốn sách xuất hiện đúng vào thời điểm tôi cần nó nhất. Khi lật từng trang sách, tôi không thấy những lời động viên sáo rỗng kiểu “mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi” của tư duy tích cực độc hại. Thay vào đó, tôi tìm thấy một sự tỉnh táo đến trần trụi. Sách không để lại thêm chữ nghĩa lý thuyết nào trong đầu tôi cả, nhưng nó lập tức được tôi đưa vào “thực ứng dụng” sâu sắc. Tôi bắt đầu thay đổi cách vận hành cuộc đời mình từ ba trụ cột cốt lõi dưới đây.

PHẦN II: VẬN HÀNH CUỘC ĐỜI QUA BA TRỤ CỘT KHẮC KỶ

Trụ cột 1: Phân định ranh giới và Ôm lấy số phận (The Dichotomy of Control & Amor Fati)

Hòn đá tảng đầu tiên làm đảo lộn hoàn toàn tư duy của tôi chính là Vòng tròn kiểm soát.

“Có những thứ phụ thuộc vào ta, và có những thứ không phụ thuộc vào ta.”

Triết gia Epictetus (Some things are in our control and others not)

Người Khắc kỷ chia thế giới làm hai phần rõ rệt:

  • Vùng không phụ thuộc vào ta: Thời tiết, nền kinh tế, dịch bệnh, quá khứ, tương lai, và đặc biệt là suy nghĩ hay hành động của người khác.
  • Vùng thực sự phụ thuộc vào ta: Chỉ vỏn vẹn có suy nghĩ, phản ứng, nỗ lực và các giá trị đạo đức của chính mình.

Sự đau khổ và kiệt quệ của con người sinh ra khi họ dùng năng lượng của mình để cố gắng thay đổi vùng không kiểm soát, trong khi lại bỏ bê vùng kiểm soát được.

Nhờ cuốn sách, tôi giật mình nhận ra sai lầm của nửa đời người trước đó. Tôi ngừng lãng phí năng lượng cho những điều bất biến và dịch chuyển toàn bộ phễu năng lượng của mình về vùng “kiểm soát được”. Tôi bắt đầu thiết kế lại cuộc sống dựa trên những mục tiêu thực tế mà chính tôi là người quyết định kết quả hành động từng ngày:

  • Về tài chính: Thay vì ngồi một chỗ lo sợ suy thoái kinh tế hay thị trường lên xuống thất thường (những thứ tôi không thể kiểm soát), tôi tập trung 100% vào việc học hỏi, nâng cao tư duy đầu tư và trang bị kiến thức để chủ động cải thiện sức khỏe tài chính cho tương lai.
  • Về thể lực: Tôi thiết lập kỷ luật cá nhân bằng việc chạy bộ đều đặn mỗi ngày. Khi xỏ giày ra đường, không có chiếc đồng hồ thông minh nào đo đạc, tôi chỉ tập trung lắng nghe nhịp thở, cảm nhận từng bước chạy và sự kết nối mạnh mẽ với cơ thể mình. Đó là kỷ luật mà tôi hoàn toàn làm chủ.
  • Về trải nghiệm sống: Tôi tận dụng thời gian để học thêm một ngôn ngữ mới, đọc sách, nghe podcast để mở rộng tư duy và thế giới quan của bản thân.

Khi rèn luyện được điều này, bạn sẽ tự nhiên thấu hiểu được khái niệm Amor Fatiyêu lấy số phận. Người Khắc kỷ không cam chịu nghịch cảnh, họ ôm lấy nó. Epictetus dạy rằng:

“Đừng mong mọi chuyện xảy ra theo ý muốn của bạn. Hãy muốn mọi chuyện xảy ra đúng như cách chúng đang diễn ra.”

Mọi biến cố xảy đến không còn là một cái bẫy xui xẻo, mà là một bài tập tình huống, một thứ chất đốt để ngọn lửa bản lĩnh bên trong tôi cháy lớn hơn. Thành quả, sự cân bằng và sự vững chãi của tôi ngày hôm nay không đến từ việc may mắn có một cuộc đời bằng phẳng, mà đến từ trái ngọt của việc tập trung hoàn toàn vào những điều tôi thực sự kiểm soát được.

Trụ cột 2: Trả mọi sự vật về đúng bản Khắc kỷ và Phật Pháp

Trụ cột thứ hai giúp tôi cứu vãn rất nhiều mối quan hệ xã hội và mang lại sự bình yên trong công việc quản trị chính là việc thực hành Nhìn nhận sự việc bằng lăng kính khách quan. Trong cuốn sách, Epictetus chỉ ra rằng:

“Chúng ta đau khổ vì định kiến của mình về sự vật, chứ không phải vì bản thân sự vật đó.”

Bản chất của mọi sự việc xảy ra trên đời hoàn toàn trung tính, không tốt cũng không xấu. Chính cái tôi, sự kỳ vọng và những nhãn dán cảm xúc mà chúng ta tự áp đặt lên đã biến sự việc thành bi kịch. Triết lý này có một điểm tương đồng kỳ lạ với tư duy Đạo Phật: “Tâm sẽ an khi nhìn nhận sự việc như nó đang là”. Khi chúng ta nhìn vạn vật bằng cái nhìn như thực không thêm bớt, không diễn dịch theo lăng kính ái kỷ của bản thân, đau khổ tự khắc tiêu tan.

Tôi nhớ mãi một câu chuyện thực tế trong công việc của mình. Có lần, một người nhân viên cấp dưới đã thẳng thắn góp ý với tôi về một điểm mà cậu ấy cho là chưa phù hợp trong cách tôi ra quyết định. Vào thời điểm đó, vì cái tôi của một người “nhiều năm kinh nghiệm” và vì tôi đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào người nhân viên này, tôi đã để cho các luồng suy nghĩ tiêu cực bủa vây tâm trí mình. Trong đầu tôi liên tục hiện lên những câu hỏi: “Tại sao người này lại cư xử như vậy?”, “Tại sao họ lại dám nói mình như thế trước mặt mọi người?”, “Họ không tôn trọng mình sao?”. Tôi đã mang sự ấm ức đó về nhà và mất nhiều đêm dày vò, suy nghĩ trong sự bực dọc.

Bây giờ ngồi nghĩ lại, tôi thấy những suy nghĩ ngày ấy thật “kỳ kỳ” nhưng nó là minh chứng rõ nhất cho việc tâm trí ta tự vẽ đường cho sự đau khổ. Khi tôi thấu hiểu Chủ nghĩa Khắc kỷ và bóc tách được định kiến ra khỏi sự thật, tôi nhìn thẳng vào bản chất vấn đề: Đó đơn thuần chỉ là một cuộc đối thoại góp ý mang tính xây dựng, hết sức thông thường và cần thiết trong công việc. Người nhân viên chỉ đang làm tốt phận sự của họ.

Tâm của tôi xứng đáng được bình yên trong suốt nhiều ngày tháng đó thay vì phải chịu dày vò bởi sự tự ái cá nhân. Thay vì ôm giữ sự hậm hực, hành động đúng đắn và tích cực nhất mà tôi nên làm (và hoàn toàn kiểm soát được) chính là gửi một lời cảm ơn chân thành đến người nhân viên ấy vì lòng dũng cảm và sự thẳng thắn của họ. Khi bạn biết trả mọi việc về đúng bản chất khách quan của nó, bạn sẽ lãnh đạo bằng sự sáng suốt chứ không phải bằng sự tổn thương.

Trụ cột 3: Chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất để chạm đến Hạnh phúc trọn vẹn

Đây có lẽ là phần cốt tủy nhất, nơi triết lý Khắc kỷ biến thành một phong cách sống phóng khoáng và tự do tuyệt đối. Người Khắc kỷ thường thực hành hai bài tập tâm lý: Hình dung về điều tồi tệ nhất (Premeditatio Malorum) và Nhớ rằng mình sẽ chết (Memento Mori). Họ không nhìn cuộc đời bằng lăng kính màu hồng, họ nhìn thẳng vào cái chết và sự mất mát để tìm thấy giá trị tối thượng của sự sống.

Từ hai bài tập này, tôi đã rèn luyện cho mình một phương châm sống bất di bất dịch:

“Hope for the best, prepare for the worst”

(Hy vọng điều tốt nhất, nhưng luôn chuẩn bị tâm thế cho điều tồi tệ nhất)

Trong công việc, các nhân viên thường tìm đến tôi và hỏi những câu hỏi mang tính triết lý đại loại như: “Anh ơi, khi mình không có nhiều tiền, không có thời gian thì làm sao có thể hạnh phúc được?”. Câu trả lời của tôi luôn thống nhất, xuất phát từ chính trải nghiệm và cách tôi đang vận hành cuộc đời mình:

“Tôi luôn chuẩn bị tâm thế cho việc nếu ngày mai tôi không còn gì cả. Nhà cửa, xe cộ, tài sản tích lũy bấy lâu nay bỗng chốc bốc hơi, hoặc thậm chí ngày mai là ngày cuối cùng tôi còn được hít thở trên trái đất này. Tôi tưởng tượng, ngày mai tôi thức dậy, trên người chỉ còn đúng một cái quần đùi và một đôi dép lào, tôi khẳng định với bạn là tôi vẫn hạnh phúc.

Vì sao? Vì tôi biết mình vẫn còn một tâm trí sáng suốt, tôi sẽ thản nhiên ngồi xuống, lấy một cây bút, viết ra kế hoạch những việc cần phải làm cho ngày hôm sau và cứ thế mà bước tiếp. Nắm bắt hạnh phúc phải thật đơn giản như vậy thì mình mới đạt được hạnh phúc trọn vẹn. Còn nếu ngày mai thức dậy, cuộc đời ban tặng cho tôi nhiều hơn một cái quần đùi và đôi dép lào – tôi vẫn có một mái nhà, vẫn có cơm ăn, vẫn có gia đình bên cạnh – thì ắt hẳn chắc chắn rằng tôi đang rất, rất hạnh phúc rồi!”

Định nghĩa hạnh phúc một cách tối giản giúp chúng ta trở nên bất bại trước nghịch cảnh. Khi bạn không còn sợ hãi việc mất mát, bạn sẽ sống một cuộc đời vô cùng rộng lượng và bao dung.

Nhận thức sâu sắc về cái chết (Memento Mori) không khiến tôi u sầu, mà ngược lại, nó khiến tôi thấy xung quanh mình điều gì cũng hay, cũng thú vị để trải nghiệm. Chúng ta không có nhiều thời gian trên hành tinh này. Ai rồi cũng sẽ phải tạm biệt trái đất, người thương ta hay người ghét ta cũng vậy.

Khi thấu hiểu sự hữu hạn đó, ta sẽ tự động buông bỏ những tình tiết nhỏ nhặt, những tranh chấp không đáng có ra khỏi tâm trí. Bạn sẽ không còn thời gian để giận hờn, để chứng tỏ mình đúng người khác sai, hay để giữ những ấm ức trong lòng. Bạn sẽ sống trân trọng từng phút giây của ngày hôm nay, rộng lượng hơn với lỗi lầm của người khác, vì biết rằng khoảnh khắc này là duy nhất.

PHẦN III: BẮT ĐẦU MỘT CUỘC ĐỜI ĐÁNG SỐNG

Nhìn lại hành trình đã qua, tôi nhận ra Chủ nghĩa Khắc kỷ thực sự là một món quà vô giá mà cuộc đời đã ban tặng. Cuốn sách này không làm tôi trở thành một triết gia ngồi trên tháp ngà để phán xét nhân gian, nhưng nó đã nhào nặn tôi thành một con người vững chãi, một người con, một người cha, người chồng biết trân trọng hiện tại.

Cuộc đời bên ngoài luôn đầy rẫy những biến động nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta. Thị trường có thể khủng hoảng, người khác có thể hiểu lầm bạn, và những kế hoạch hoàn hảo nhất vẫn có thể đổ bể vào phút chót. Nhưng có một thứ không một ai, không một thế lực nào trên đời này có thể tước đoạt được của bạn: Đó là quyền lựa chọn cách phản ứng của chính bạn.

Nếu bạn đang cảm thấy mệt mỏi, mất phương hướng hoặc bị bủa vây bởi những lo âu của cuộc sống hiện đại, tôi một lần nữa khuyến khích bạn hãy tìm đọc cuốn sách về Chủ nghĩa Khắc kỷ. Đừng đọc nó như một nghĩa vụ, hãy đọc nó như một lời mời gọi để tự cởi trói cho tâm trí mình.

Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhất:

  1. Phân định rõ ranh giới kiểm soát mỗi sáng.
  2. Học cách nhìn sự việc như nó đang là.
  3. Chuẩn bị cho mình một tâm thế tự do đến mức ngay cả khi chỉ còn một cái quần đùi và đôi dép lào, bạn vẫn mỉm cười đón nhận ngày mới.

Đó không phải là sự từ bỏ, đó là đỉnh cao của sự tự do và an nhiên. Một cuộc đời đáng sống đang chờ bạn lật mở, ngay từ trang sách này.