Có làm ăn mày cũng đừng bỏ cuộc!

Có bao giờ bạn cảm thấy cuộc đời như một vòng quẩn quanh không lối thoát? Có bao giờ bạn đứng trước một ngã rẽ mà nỗi sợ lớn hơn cả niềm tin? Hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe câu chuyện về một người em “lì đòn”. Người em ấy xuất phát từ một căn phòng trọ ẩm mốc tại Sài Gòn, gánh trên vai nợ nần và kỳ vọng của gia đình. Giấc mơ đổi đời lúc đó dường như quá xa xỉ khi thực tại chỉ là những gáo nước lạnh buốt.

Phần 1. Những ngày dài dưới mái tôn rỉ sét

Có những đoạn ký ức mà chỉ cần chạm nhẹ, mùi ẩm mốc của những căn phòng trọ rẻ tiền và tiếng quạt trần kẽo kẹt lại hiện về mồn một. Năm đó, tôi là một gã trai lăn lộn với đời, còn em – người em chung trọ kém tôi 6 tuổi – là một sinh viên mới ra trường với đôi mắt luôn hằn lên vẻ lo âu của một người gánh trên vai nợ nần và kỳ vọng của gia đình.

Hai anh em chúng tôi có cùng một xuất phát điểm: con nhà nghèo, rời quê lên Sài Gòn với giấc mơ đổi đời nhưng thực tế lại tạt vào mặt những gáo nước lạnh buốt. Em học hành chăm chỉ, hiền lành, thật thà đến mức đôi khi tôi lo lắng rằng sự tử tế đó sẽ khiến em bị cuộc đời này bắt nạt. Chiều chiều, sau những giờ học và làm thêm mệt mỏi, niềm vui duy nhất của hai anh em là sân bóng rổ, bóng đá khu phố. Tôi vẫn nhớ như in những pha phối hợp ghi bàn đầy kịch tính, những đường chuyền sắc lẹm mà bây giờ, sau gần một thập kỷ, tôi vẫn thấy nó đẹp hơn bất cứ giải đấu chuyên nghiệp nào. Bởi khi đó, chúng tôi chơi bóng bằng tất cả sự hồn nhiên của những kẻ chẳng có gì trong tay ngoài sức trẻ.

Thế nhưng, khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, chúng tôi lại quay về với thực tại nghiệt ngã. Em tốt nghiệp, cầm tấm bằng trên tay nhưng công việc đầu đời chẳng mấy suôn sẻ. Đồng lương ít ỏi không đủ trang trải tiền nhà, tiền ăn, nói gì đến chuyện gửi về quê trả nợ học phí. Một buổi tối, em nhìn ra cửa sổ căn phòng trọ, nơi ánh đèn đường vàng vọt hắt vào, rồi khẽ thở dài: “Anh ơi, cứ đà này thì bao giờ mới mua được nhà, được xe? Hay là đời mình cứ mãi trong cái vòng quẩn quanh này?”. Câu hỏi đó rơi vào thinh lặng, bởi chính tôi lúc ấy cũng đang mải miết đi tìm lời giải cho cuộc đời mình.

Phần 2. Cái “Lì” của một bản lĩnh không cam chịu

Tôi luôn tin rằng em sẽ thành công, không phải vì em thông minh xuất chúng, mà vì em có cái “độ lì” mà hiếm người trẻ nào có được. Có một thời gian, để tiết kiệm tối đa tiền gửi về nhà, em chuyển đến một khu trọ giá rẻ đến mức kinh hoàng. Đó là một dãy nhà lụp sụp, vắng hoe, nằm sâu trong con hẻm mà người ta vẫn kháo nhau rằng “ma ở nhiều hơn người”. Bước vào đó là một cảm giác lạnh lẽo, tối tăm. Vậy mà em vẫn ở, vẫn sáng đi làm, tối về tự học tiếng Nhật trong không gian u ám đó mà không hề nản chí.

Hơn nữa, em là một võ sĩ. Những huy chương võ thuật cấp huyện, cấp tỉnh không chỉ là danh hiệu, đó là minh chứng cho khả năng chịu đòn. Trong chạy bộ, em có thể chạy 10km dưới một tiếng đồng hồ một cách nhẹ nhàng. Tôi nhìn cách em sải bước trên đường chạy, nhìn cách em chịu đựng trong căn phòng trọ rách nát, tôi biết rằng cái khó nào trên đời này cũng không thể hạ gục được em.

Một ngày nọ, em tìm đến tôi, ánh mắt rực lên một tia sáng mới. Em nói về chương trình vừa học vừa làm tại Nhật Bản. Lúc đó, tôi vừa trở về sau thời gian dài tập huấn và làm việc Hàn Quốc, có chút kinh nghiệm lăn lộn xứ người. Sau vài buổi cùng em đến trung tâm tư vấn, tôi thấy mô hình này ổn. Em khao khát đi, nhưng nỗi sợ cũng lớn không kém: sợ bị lừa, sợ vốn ngoại ngữ bằng không, sợ “tiền mất tật mang”.

Tôi ủng hộ em đi, vì tôi biết với sự thật thà, hiền lành và cái “lì” của một vận động viên chạy bền, em xứng đáng có một sân chơi lớn hơn căn phòng trọ này.

Phần 3. Đất nước của những đóa Sakura và kỷ luật thép

Ngày em đi tôi vỗ vai em và nói:
“Qua Nhật, có làm ăn mày cũng đừng bỏ cuộc. Đừng trở về nước khi chưa thành công, thì em chắc chắn sẽ thắng.”

Nhật Bản không phải là thiên đường của những kẻ lười biếng. Đó là vùng đất của sự khắc nghiệt và kỷ luật đến mức cực đoan. Bước chân vào đất nước này, em phải đối mặt với văn hóa Omotenashi (tận tâm) và sự chính xác tuyệt đối. Ở Nhật, muộn một phút là muộn, sai một milimet là sai. Người Nhật đòi hỏi sự hoàn hảo trong từng chi tiết nhỏ nhất. Em từ một chàng trai quen lối sống tự do ở Việt Nam, nay phải gò mình vào những quy tắc ứng xử phức tạp, từ cách cúi chào Ojigi đến cách phân loại rác chi tiết đến mức nhức đầu.

Những năm đầu, chúng tôi ít liên lạc. Tôi hiểu, em đang trong giai đoạn “sinh tồn”. Em phải học cách thích nghi với mùa đông tuyết phủ trắng xóa – cái lạnh có thể bẻ gãy ý chí của bất kỳ ai nếu không đủ kiên cường. Em phải làm việc trong những công xưởng với áp lực cao, tối về lại vùi đầu vào sách vở để thi lấy các chứng chỉ tiếng Nhật N2, N1. Nhưng chính cái nền tảng “chạy 10km dưới 1 tiếng” năm xưa đã giúp em trụ vững. Em không bỏ cuộc!

Phần 4. Cuộc hội ngộ bên hồ Biwa thơ mộng

9 năm sau, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ Nhật Bản. Giọng em vang lên, không còn vẻ lo âu năm cũ mà là sự tự tin, điềm đạm của một người đàn ông trưởng thành: “Anh ơi, sang Nhật chơi với em đi. Anh qua đây ăn ở em lo hết, em mới mua ô tô, để em lái xe chở anh đi chơi”.

Lời mời ấy không chỉ nặng tình mà còn là một lời khẳng định về tài chính. Ai từng đi du lịch Nhật đều biết chi phí sinh hoạt tại đây đắt đỏ đến thế nào. Tôi lập tức nhận lời!

Khi bước xuống sân bay và gặp lại em, thằng em ngay ngô 9 năm trước giờ đang sở hữu một gia đình nhỏ hạnh phúc. Em đưa tôi về nhà – một căn nhà nhỏ xinh, nằm ngay cạnh hồ Biwa, tỉnh Shiga.

Hồ Biwa là hồ lớn nhất Nhật Bản, một viên ngọc bích lấp lánh với làn nước trong vắt. Cạnh nhà em là tòa lâu đài Hikone cổ kính, nơi có những hào nước bao quanh với đàn thiên nga thong dong bơi lội. Sáng sớm, khi sương mù còn bảng lảng trên mặt hồ, tôi đứng ban công nhà em và nhận ra một sự thật ngỡ ngàng: Mỗi buổi sáng gia đình em thức dậy chính là mỗi ngày đi du lịch tới những nơi mà hàng triệu người Việt Nam mơ ước.

Phần 5. Bữa cơm đoàn viên và vị đắng ngọt của sự thành công

Buổi tối hôm đó, em chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn để đãi người anh năm nào. Chúng tôi ngồi trong căn nhà ấm cúng, trên bàn là những món ăn Việt được nấu từ nguyên liệu tươi sạch mua ở siêu thị gần nhà. Em bật nắp vài lon bia Asahi Super Dry. Cái vị bia sắc lạnh, sảng khoái đặc trưng của Nhật Bản dường như làm câu chuyện cũ thêm phần đậm đà.

Em cười, nhắc lại câu nói của tôi 9 năm trước: “Anh biết không, lúc em khổ nhất, muốn bỏ về nhất, em lại nhớ câu ‘làm ăn mày cũng đừng bỏ cuộc’ của anh. Em tự nhủ, nếu mình về bây giờ, mình lại quay lại căn phòng trọ cũ, lại vòng quẩn quanh cũ. Thế là em lại làm tiếp”.

Tôi nhìn gia đình em, rồi nhìn ra cửa sổ. Nhật Bản hiện ra trước mắt tôi đẹp như một bức tranh thủy mặc. Nếu ở Việt Nam, làm sao em có được trải nghiệm ngắm bốn mùa luân chuyển rõ rệt đến thế?
• Mùa xuân: Cả một vùng hồ Biwa hồng rực màu hoa Anh đào (Sakura). Những cánh hoa mỏng manh bay trong gió như tuyết rơi, phủ kín những con đường sạch không một cọng rác.
• Mùa hè: Những lễ hội pháo hoa rực rỡ trên mặt hồ, không khí trong lành đến mức có thể hít căng lồng ngực mà không lo khói bụi.
• Mùa thu: Lá phong chuyển màu đỏ rực (Momiji), bao quanh lâu đài Hikone tạo nên một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc.
• Mùa đông: Tuyết trắng tinh khôi phủ lên mái nhà, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến lạ kỳ.

Chúng tôi nói về sự văn minh của con người nơi đây. Ở Nhật, việc đi bộ chào nhau, việc ô tô tự động dừng lại nhường đường cho người đi bộ ở những ngã rẽ không có đèn giao thông là một chuẩn mực tự nhiên. Đồ ăn thì sạch đến mức tuyệt đối, tiêu chuẩn Nhật Bản là một bảo chứng mà không ai cần thắc mắc.

Phần 6. Ý nghĩa thực sự của “Cuộc đời đáng sống”

Điều làm tôi xúc động nhất không phải là việc em có ô tô hay nhà riêng. Đó là khi tôi nhìn thấy em mang về một cây đàn Piano đặt giữa phòng khách. Em không phải là nghệ sĩ, nhưng em tập hát nghêu ngao, cùng tôi giao lưu vài bản nhạc. Một người từng lăn lộn ở khu trọ ổ chuột, từng là võ sĩ “lì đòn”, giờ đây lại ngồi đánh đàn Piano trong một không gian yên bình – đó chính là sự thăng hoa của tâm hồn khi nỗi lo năm cũ đã vơi đi.

Nhà của em không phải biệt thự xa hoa, ô tô không phải siêu xe đắt đỏ, công việc của em cũng không phải là quản lý cấp cao trong các tập đoàn đa quốc gia. Con cái em học trường công lập bình thường như bao đứa trẻ Nhật khác. Nhưng nhìn cách em sống, tôi khẳng định với em: “Em đang sống một cuộc đời đáng sống.”

Đáng sống ở chỗ em được hưởng thụ một bầu không khí không ô nhiễm, một xã hội văn minh bậc nhất thế giới, nơi quyền con người và sự an toàn được đặt lên hàng đầu. Di chuyển thì có mạng lưới tàu điện dày đặc, chỉ cần bước chân ra là tới ga. Nếu muốn đổi gió, chỉ cần lên tàu cao tốc Shinkansen – thứ kỳ quan công nghệ chạy nhanh như gió nhưng lại êm ái đến mức có thể đặt một ly nước trên bàn mà không tràn. Tôi đã cùng gia đình đi từ Osaka lên Tokyo, vượt hơn 500km chỉ trong chớp mắt, ngắm nhìn núi Phú Sĩ hùng vĩ hiện ra bên cửa sổ khi tàu ngang qua Yokohama. Những trải nghiệm đó, tiền bạc đôi khi không mua được, mà phải đổi bằng sự kiên trì và tầm nhìn.

Lời nhắn gửi cho những người đang đứng ở ngã ba đường

Cuộc hành trình của người em chung trọ năm nào là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của sự không bỏ cuộc. Từ một người không có gì, em đã kiên trì bám trụ lại mảnh đất khắc nghiệt nhưng công bằng này để xây dựng một tổ ấm.

Nhìn lại quãng đường 9 năm, tôi nhận ra rằng lời dặn “có làm ăn mày cũng đừng bỏ cuộc” thực chất là một bài học về sự tích lũy. Mọi sự mất mát, thua lỗ hay vất vả trong quá khứ không bao giờ là vô nghĩa. Nếu ta không dừng lại, nếu ta tiếp tục tích lũy cả về kỹ năng lẫn ý chí, thì những gì ta đã mất sẽ quay lại một cách đầy đủ dưới một hình thái khác – có thể không phải là chính xác số tiền đó, nhưng là một giá trị lớn hơn gấp nhiều lần: một vị thế mới, một tâm thế mới và một cuộc đời mới.

Chia tay em tại sân bay để về lại Việt Nam, tôi không còn cảm thấy lo lắng cho em nữa. Giữa đất nước mặt trời mọc, người em của tôi đã thực sự tỏa sáng theo cách riêng của mình. Và tôi biết, dù là 9 năm hay 90 năm nữa, tinh thần “không bỏ cuộc” đó sẽ luôn dẫn lối cho em đến với những đỉnh cao mới.

Vì suy cho cùng, cuộc đời này chỉ thực sự công bằng với những ai dám đi đến tận cùng của con đường mình đã chọn.

Ahaalife: Một cuộc đời đáng sống!